Showing posts with label Viet. Show all posts

Tay Du Ky - 93

Ghé Cô viên, hỏi dọ nhằm thầy
Ðến Thiên Trúc, đi chầu gặp nộm




Rạng ngày các sải thức dậy không thấy bồn thầy trò, ai nấy đều vò đầu mà than rằng:
- Tức quá chừng quá đổi! Gặp Phật sống mà không cầu đặng chuyện chi, chưa kịp hỏi thăm sự họa phước, không dè đi tức, uổng biết chừng nào.

Không bao lâu, có chủ nhà kia đếm chùa thỉnh mấy thầy dự tiệc.

Các sải nói tước rằng:7
- Bốn vị hồi khuya đã đằng vân rồi, còn ở đâu mà thỉnh phó trai nữa!

Chủ nhà ấy nghe nói ngở thiệt liền lạy thinh không, rồi về lưu truyền, các quan đến sanh từ cúng lạy.

Các nhà chưa kịp đãi, cũng luân phiên đi cúng sanh từ!

Còn bốn thầy trò đi hơn nữa tháng bình an vô sự.

Xảy thấy núi cao trước mặt, Tam Tạng dớn dác nói rằng:

- Ðồ đệ ôi! Trước mặt có núi cao, phải giữ gìn cho lắm.

Tôn Hành Giả cười rằng:

- Ðây là gần cõi Phật, chắc không có yêu ma, sư phụ vững bụng mà đi, đừng nghi ngại chi cả.

Tam Tạng nói:

- Tuy đây gần cảnh Phật, song các sải chùa Từ Vân có nói: Từ chùa đến kinh đô Thiên Trúc, còn hai ngàn dặm đường. Không biết còn bao xa mới tới Lôi âm, chưa chắc là gần cảnh Phật.

Tôn Hành Giả nói:
- Thầy đã quên tâm kinh của Ô Sao thiền sư sao rồi!

Tam Tạng nói:
- Tâm kinh của Ô Sao thiền sư ta đã thuộc làu, ước chừng đọc ngược cũng đặng, lẽ nào lại quên đi?

Tôn Hành Giả nói:
- Tuy thầy thuộc lòng đọc lẹ lắm, song chưa biết thầy cắt nghĩa đặng chăng?

Tam Tạng nổi giận nói rằng:
- Con khỉ kia, sao ngươi dám nói ta cắt nghĩa không đặng, vậy chớ ngươi cắt nghĩa đặng chăng?

Tôn Hành Giả nói:
- Tôi cắt nghĩa đặng, nghĩa là cứ việc làm thinh.

Khi ấy Bát Giới cười ngất nói rằng:
- Ðại ca cũng là chúa yêu xuất thân, không phải chánh mặt Hòa Thượng mà biết Phật biết kinh, khéo làm bộ nói bướng! Giống gì mà cắt nghĩa đặng, giống gì mà cứ việc làm thinh, xin cắt nghĩa cho rõ!

Sa Tăng nói:
- Ðại ca đặt chuyện, nói năng chi cho thầy đi, thiệt đại ca có tài múa gậy mà thôi, chớ giảng kinh sao nổi.

Tam Tạng nói:
- Ngộ Năng, Ngộ Tỉnh nói sái hết thảy, thiệt Ngộ Không cắt nghĩa đặng, mới nói tiếng làm thinh; nêu không làm thinh thời chẳng đặng thánh chánh quả.

Khi ấy thầy trò đi qua khỏi núi, thấy một kiểng chùa gần bên đàng, có treo một tấm biểng, để bốn chữ là: Bố Kim Thiên Tự, nghĩa là:Chùa Phật trải vàng.

Tam Tạng xem thấy ngẫm nghĩ rồi nói rằng:
- Chùa Bố Kim nầy là ranh nước Xá vệ thì phải.

Bát Giới nói:
- Kỳ quá! Tôi đi theo thầy mười mấy năm nay, không thấy thầy biết đường nào hết. Sao bây giờ đây thầy lại biết đường?

Tam Tạng nó:
- Không phải ta biết đường đâu. Thiệt là thấy trong kinh có nói như vầy: Phật Thích Ca ở thành Xá vệ, có ông nhà giàu đại phú là Cấp Cô Ðộc trưởng giả, hỏi thăm Thái Tử mua vườn Kỳ thọ viên, đặng thỉnh Phật Thích Ca về vườn ấy mà giảng kinh.

Thái Tử nói:
- Cái vườn nầy ta không chịu bán; nếu muốn dùng thì lót vàng đầy vườn, ta mới chịu cho không.

Cấp Cô Ðộc trưởng giả nghe Thái Tử nói.

Liền lấy vàng làm gạch sắp lót cùng vườn, Thái Tử nhớ lời, nên phải thỉnh Phật Tổ vào vườn ấy mà giảng kinh. Nay ta thấy chữ Bố Kim là trải vàng, lót vàng, mới hồi nghi là ranh nước Xá Vệ.

Khi ấy Bát Giới nghe nói cười rằng:
- Nếu quả như vậy, thì tôi vào vườn ấy mà lấy cục gạch vàng đem cho thiên hạ!

Tam Tạng liền xuống ngựa, mấy thầy trò đồng bước vào cửa chùa, thấy nhiều kẻ bộ hành, người thì mang túi quảy gánh, kẻ thì xách gói đầy xe, kẻ thì nằm ngủ nghinh ngang, người thì đứng ngồi nói chuyện.

Xảy thấy bốn thầy trò bước vào, coi bộ mấy người ấy kinh hãi, đều tránh đường đứng dẹp hai bên.

Tam Tạng sợ học trò sanh sự, cứ dặn rằng:
- Phải cho có nết na, chẳng nên láu táu.

Ðoạn bốn thầy trò đi gần tới cửa chùa, có một sải đi ra nghinh tiếp, ông sải ấy tốt người lắm!

Tam Tạng ngó thấy bái liền, Hòa Thượng ấy đáp lễ rồi hỏi rằng:
- Thầy ở đâu đến đây?

Tam Tạng nói:
- Ðệ tử là Trần Huyền Trang ở Ðông Ðộ, vưng chỉ Ðại Ðường hoàng đế qua Tây Phương lạy Phật thỉnh kinh, đi ngang qua đây trước là ghé vào ra mắt, sau xin tạ túc một đêm, mai sáng mau mau dời gót.

Hòa Thượng ấy mừng rỡ nói rằng:
- Rất đỗi người bộ hành còn ghé chùa nầy mà nghĩ thay, huống chi bốn thầy là thầy tăng nước Ðại Ðường, ở bao lâu cũng đặng.

Tam Tạng tạ ơn, rồi ngoắt ba đệ tử và phương trượng.

Khi ấy các sải đem trà ra và xem người Ðông Ðộ.

Mấy sải già, các sải trẻ trường trụ, quải tháp, đều ra mắt luôn luôn.

Trà nước xong rồi dọn cơm thiết đãi.

Tam Tạng ngồi lại mới niệm kinh cúng chưa rồi, Bát Giới thỉnh hết một cái bánh bao, làm phụ thêm một viên xôi nước rồi xử lần tới món khác nữa!

Khi ấy mấy sải tử tế cứ coi oai nghi Tam Tạng mà thôi.

Bọn sải liếng xáo, bấu coi Bát Giới!

Sa Tăng thấy nhiều người ngó mặt Bát Giới, thì mắc cở lén ngắt Bát Giới một cái mà nói nhỏ rằng:
- Làm văn, đừng làm võ!

Bát Giới nói lớn rằng:
- Làm văn nhăn răng, làm cách sạch ruột.

Bát Giới và nói và ăn.

Sa Tăng nực cười nói rằng:
- Anh nói kỳ cục quá. Nói vậy thiên hạ nhiều người làm bộ văn thì trong bụng trống lổng như bụng mình lúc nầy hay sao?

Khi ấy Tam Tạng niệm kinh cúng rồi, ai nấy ăn uống xong xả, mãn tiệc Tam Tạng tạ ơn. Các sải hỏi thăm việc thỉnh kinh.

Tam Tạng thuật chuyện Ðại Ðường vì cớ nào mà sai đi thỉnh kinh. Ði đường bị các động yêu bắt ra thể nào.

Các sải nghe qua đều rởn óc!

Tam Tạng thuật chuyện rồi hỏi rằng:
- Chẳng hay lấy tích chi mà đặt hiệu Bố Kim thiền tự?

Các sải nói:
- Các vườn nầy của ông Cấp Cô Ðộc, tánh người nhơn đức hay cấp dưỡng chi trẻ mồi côi và mấy ông già bà cả độc mộc một mình không con cháu, nên thiên hạ gọi rằng ông Cấp Cô Ðộc mà thành danh. Ông ấy nhà ở tại Xá vệ, còn chùa nầy trước hiệu là: Cấp Cô Ðộc viên tự. Sau ông Cấp Cô Ðộc thỉnh Phật Tổ về chùa nầy mà giảng kinh, làm cách trọng thể, lót gạch bông vàng đầy vườn, không chừa chổ đất trống, nên cải hiệu là: Bố Kim Thiền Tự. Ðàng trước kia nước Xá vệ, còn sau chùa nầy có đền Kỳ viên, ấy là chánh nền vườn lót vàng trải ngọc hồi trước, tuy bây giờ vàng ngọc châu báu mất hết, mà trong tiết trời mưa, ai có phước tới kiếm tại nền cũng gặp vàng ngọc châu báu.

Tam Tạng nói:
- Như vậy quả thiệt chẳng sai, không phải đồn huyễn! Còn khi tôi mới vào cửa núi thấy hai bên nhiều kể bộ hành, xe ngựa đều nghỉ tại đó, kẻ khách thường mang gói quảy gánh vào đó mà nghĩ, tôi không rõ vì cớ nào?

Các sải nói:
- Núi nầy tên là Ba Cước Sơn, thuỡ nay bình yên vô sự, mấy năm nay sanh Ngô công rít chúa, tôi đón đường mà cắn bộ hành, tuy không chết mặc lòng mà đau nhức lắm, nên bộ hành chẳng dám đi. Còn dựa núi có một cái ải Kê Minh nuôi nhiều gà trống tại đó. Ðến canh năm gà gáy thì Ngô Công trốn mất, thiên hạ mới dám đi, mấy người khách lở đường không dám đi đêm, nên ngủ đở mà chờ gà gáy.

Tam Tạng nói:
- Như vậy thì đợi gà gáy chúng ta sẽ dời gót.

Ba người học trò đồng nói phải. Kế dọn cơm chiều, ai nấy ăn uống xong xả, Tam Tạng rủ Hành Giả xem trăng.

Xảy nghe có sải nói rằng:
- Thầy tôi đến xem người Trung Quốc.

Tam Tạng quay lại ngó thấy Hòa Thượng già chống già chống gậy tới bái Tam Tạng mà nói rằng:
- Thầy ở Trung Huê phải chăng?

TamTạng đáp lễ bạch rằng:
- Ðệ tử ỡ Trung Quốc đi thỉnh kinh Tây Phương.

Lão hòa thượng khen ngợi rồi hỏi rằng:
- Chẳng hay thầy đặng mấy mươi tuổi?

Tam Tạng nói:
- Tôi năm nay đã bốn mươi lăm tuổi. Chẳng hay lão viện chủ niên kỷ bao nhiêu?

Lão Hòa Thượng cười rằng:
- Tôi trội hơn thầy một giáp.

Tôn Hành Giả ngứa miệng nói hớt rằng:
- Như vậy thì thầy đã một trăm năm tuổi rồi? Hãy nhắm thử Lão Tôn coi bao nhiêu niên kỷ?

Lão Hòa Thượng nói:
- Cốt cách thầy theo bực người xưa, vả lại ban đêm con mắt lòa, nên nhắm không chắc.

Nói rồi quay lại ngó Tam Tạng, Tam Tạng bạch rằng:
- Ðệ tử nghe nói vườn Kỳ Viên còn nền cao lắm, không biết tại đâu?

Lão Hòa Thượng nói:
- Ngoài cửa sau đó, mở cửa ra mà coi.

Ðến mở cửa ra thấy có một cái nền rất lớn, trên nền có chưn vách tường và đá nát gạch bể! Ấy là chuyện đời xưa, nay còn dấu tích.

Tam Tạng thấy cám cảnh, chắp tay mà kệ rằng:

Nhớ tích đàng na Tu đạc Ða,

Từng đem vàng ngọc giúp người,

Kỳ viên ngàn thuở danh còn tạc,

Trưởng giả hồn linh bạn cửa đà.

Tam Tạng ngâm kệ rồi leo lên nền Kỳ Viên đi dạo với các sải.

Tam Tạng nghe khóc văng vẳng, lóng tai mà nghe, thiệt kêu cha kêu mẹ mà khóc, tiếng thảm thiết mười phần song không ai biết, Tam Tạng cũng mũi lòng rơi lụy.

Ngó ngoái lại hỏi các sải rằng:
- Chẳng biết ai ở đâu, mà khóc khan thảm thiết?

Khi ấy lão Hòa Thượng nghe hỏi, liền sai các sải vào nấu nước, một mình ở lại mới lạy Tam Tạng và Hành Giả, Tam Tạng lấy làm lạ, đở dậy hỏi rằng:

Lão Hòa Thượng nói:
- Ðệ tử sống ngoài trăm tuổi, nên biết chuyện ít nhiều, nên ngó thấy hai thầy, biết là bực trên, không phải người phàm. Còn thầy cũng là thanh tịnh trong lòng lắm, nên tiếng khóc văng vẳng mà biết kẻ thảm khổ!

Tôn Hành Giả hỏi:
- Người ấy là ai? Vì chuyện chi mà khóc?

Lão Hòa Thượng nói:
- Năm ngoái tôi đương ngồi tham thiền, xảy nghe trận gió, có tiếng khóc khan thảm thiêt! Tôi ra cửa sau thấy một người con gái xinh tốt nghiêm trang, ngồi trên Kỳ Viên mà khóc! Tôi hỏi: Cô là con gái nhà ai, vì chuyện chi mà đến đây than khóc? Nàng ấy nói: Tôi là Công Chúa nước Thiên Trúc, thấy trăng rạng tỏ đi dạo huê viên; rủi bị trận gió thổi bay đến đây, xin sư phụ cứu tôi làm phước.

Bần tăng thấy vậy, liền đem nàng xiềng ở một cái phòng riêng, ngoài đóng cửa bịt bùng, khoét một cái lổ nhỏ ở trên vách, đã đưa một chén cơm.

Rồi nói gạt các sải rằng:
- Tôi mới bắt đặng một con tinh, xiềng trong phòng khóa cửa lại, có ý sợ nó phá thiên hạ, nên xiềng trong phòng không, cứ mỗi bữa đưa cơm đưa nước vào mà nuôi nó cấm thực. Nàng ấy nghe nói, cũng có ý sợ các sải phá khuấy, nên nàng ấy ban ngày giả điên, cười nói quấy quá, ban đêm chúng ngủ hết, thì kêu cha mẹ mà khóc than!Tôi tính vào tháng thăm tin, ngặt không thấy cáo thị kiếm Công Chúa, nên chưa dám lậu! Nay sẳn dịp lão sư vào thành Thiên Trúc xin hỏi thăm sự ấy coi có quả mất Công Chúa hay không? Một là làm phước mà cứu người, hai nửa cho biết giả chơn tà chánh.

Tam Tạng và Hành Giả đồng hứa đến thành Thiên Trúc sẽ hỏi giùm.

Khi ấy các sải ra mời ba vị vào uống trà.

Lão Hòa Thượng mời mấy thầy uống nước xong xả, rồi ai về liêu nấy nghỉ ngơi.

Ngủ chưa bao lâu, gà đã gáy canh năm, mấy người bộ hành dậy sữa sang cơm nước.

Còn Tam Tạng kêu Bát Giới, Sa Tăng chờ dậy, sửa sang đồ hành lý và thắng ngựa. Các sải đã dọn đồ ăn điểm tâm mấy thầy trò ăn uống rồi tự tạ.

Lão Hòa Thượng căn dặn chuyện đã nói hồi hôm, xin nhớ đừng quên.

Tôn Hành Giả cười rằng:
- Tôi nhớ, tôi nhớ. Xảy nghe bộ hành đã lên đường, trời rạng đông nhứt, qua khỏi ải Kê minh thì trời đã sáng trắng, ngó thấy thanh trì xa xa, chợ búa trước mặt, bộ hành ghé vào chợ, bốn thầy trò cứ đường thẳng mà đi.

Giây phút tới thành, thầy trò thaÜng vào nhà trạm.

Quân vào báo với dịch thừa rằng:
- Có bốn ông Hòa Thượng dị hình, dắt ngựa bạch vào nhà trạm.

Dịch Thừa nghe nói có ngựa biết là người đi việc công, liền bước ra nghinh tiếp.

Tam Tạng đáp lễ nói rằng:
- Bần tăng là khâm sai Ðại Ðường, qua Lôi âm thỉnh kinh. Tôi sẽ vào đền xin ghi điệp thông quan, rồi tá túc tại cao nhà một đêm, mai sẽ dời gót.

Dịch Thừa mừng rỡ mời vào, Tam Tạng bảo đồ đệ ra mắt.

Dịch Thừa thấy bộ tướng dữ đằng, không biết là người hay là quỷ; run lập cập hối quân dọn cơm nước mã đãi bốn thầy.

Tam Tạng hỏi:
- Xin đại nhơn đừng sợ, ba đứa học trò của bần tăng tuy tướng dử mà tánh lành, không phải miệng phật mà lòng rắn, xin đứng nghi ngại giựt mình".

Khi ấy Dịch Thừa nghe nói mới bớt hồi hộp, gượng gạo hỏi thăm rằng:
- Quốc Sư ôi! Chẳng hay nước Ðường ở phía nào?

Tam Tạng nói:
- Ở tại Nam Thiện bộ châu.

Dịch Thừa hỏi:
- Chẳng hay thầy đi hồi nào?

Tam Tạng nói:
- Bần tăng đi hồi vua Trinh Quang niên hiệu mười ba, nay tính ra là mười bốn năm trời, lặn suối trèo non, dầm mưa dang nắng, năm nay mới đến xứ nầy.

Dịch Thừa nói:
- Thiệt là sải thần, đi mới cảnh phật.

Tam Tạng hỏi:
- Chẳng hay niên hiệu Thượng quốc đã đặng bao nhiêu?

Dịch Thừa nói:
- Ðây là nước Thiên Trúc, từ vua Thái tổ, Thái tông truyền đến nay hơn năm trăm năm. Còn Ðường Kim Hoàng đế tánh ưa sơn thủy cảnh vật, nên xưng hiệu là Di tông hoàng đế, sau cải nuơn Tịnh yến đã hai mươi tám năm rồi.

Tam Tạng nói:
- Bữa nay bần tăng vào chầu xin ghi điệp, nhắm đặng hay chưa. Sợ trưa đã bãi chầu thì trễ nải lắm.

Dịch Thừa nói:
- Tuy trưa mà chưa bãi chầu, vì bữa nay nằm ngày Công Chúa ở trên lầu gieo cầu kén Phò Mã, nên bữa nay vui lắm, tuy chưa bãi chầu, một lát nữa đi ghi điệp cũng còn đặng.

Tôn Hành Giả hỏi:
- Công Chúa bao lớn mà kén chồng?

Dịch Thừa nói:
- Ðã hai mươi tuổi.

Kẻ dọn cơm thầy rò ăn uống xong xả, Tôn Hành Giả thưa rằng:
- Tôi theo vào đền với sư phụ!

Tam Tạng đội mão tì lư mới, mặc áo cà sa của phật ban, chống gậy báu đi trước.

Tôn Hành Giả mang gói theo sau.

Nghe thiên hạ rủ nhau đi coi Công Chúa chàng thiên hôn, ai có phước bị trái cầu quăng nhằm thì đặng làm Phò Mã.

Tam Tạng nghe nói than rằng:
- Phong tục Thiên Trúc không khác Trung Huê, mẹ ta khi trước cũng gieo cầu mà quăng nhằm cha ta là Tân Khoa trạng nguơn mới kết duyên chồng vợ. Té ra bên nước nầy cũng như phong tục xứ mình.

Tôn Hành Giả thưa rằng:
- Thầy với tôi đến lầu xem thử.

Tam Tạng nói:
- Mình ăn mặc theo hòa thượng nếu đi coi thì thiên hạ nghi nan.

Tôn Hành Giả thưa rằng:
- Thầy quên rằng Lão Hòa Thượng căn dặn hay sao? Một là coi gieo cầu, hai là xem thử tà chánh.

Tam Tạng nói phải, thầy trò đồng đi đến mà coi.

Nói nhắc lại vua Thiên Trúc tánh hảo hoa kiểng, năm ngoái dắt Hậu phi, Công Chúa đi dạo kiểng xem trăng chẳng ngờ có.

Ðến năm nay nó biết ngày nầy giờ nầy có Tam Tạng đến nên nó dự phòng tâu trước, xin lập lầu hoa, gieo cầu mà kén Phò Mã.

Quyết lấy tinh thần Tam Tạng mà bổ cho mình.

Lúc nầy Công Chúa giả biết Tam Tạng giờ ngọ ba khắc thì tới lầu. Nên Công Chúa thắp hương làm bộ van vái, lạy rồi đứng dậy, cung nữ dưng trái cầu thêu.

Công Chúa giả cầm trái cầu ngó xuống lầu, thấy Tam Tạng phăng phăng đi tới, Công Chúa giả quăng cái cầu nhằm đầu Tam Tạng sập mão tì lư!

Thiệt là con dòng, cũng gieo cầu nhằm, như Trần Quang Nhụy.

Khi ấy Tam Tạng kinh hãi, đưa tay sửa mão tì lư, trái cầu đã lọt vào tay áo! Nghe trên lầu cung nga và thái giám đồng nói lớn rằng:
- Quăng nhằm ông hòa thượng.

Và nói và xuống lạy Tam Tạng mà thưa rằng:
- Quý nhơn, quý nhơn, xin vào đền ra mắt?

Tam Tạng đỡ cái thái giám dậy, rồi quay lại mà mắng Tôn Hành Giả rằng:
- Con khỉ nầy cố ý gạt ta.

Tôn Hành Giả cười rằng:
- Trái cầu nhằm mão, rồi lăn vô tay áo của thầy, tôi có can chi mà mắng.

Tam Tạng hỏi:
- Bây giờ mới tính làm sao?

Tôn Hành Giả thưa rằng:
- Xin thầy an lòng vào biện giá, tôi trở vào nhà trạm nói cho Sa Tăng, Bát Giới hay. Như thầy từ hôn đặng thì xin ghi điệp mà đi, bằng Công Chúa nằn nằn quyết một cùng thầy, thì tâu như vầy: Xin cho đôi đồ đệ tôi vào, đặng tôi dặn dò chúng nó, và tôi cấp điệp cho nó đi thỉnh kinh. Chắc hoàng đế đôi chúng tôi vào đền, thì phân biệt chơn giả, ấy là tá hôn nàng quái.

Tam Tạng nghe nói gật đầu.

Tôn Hành Giả trở về nhà trạm.

Còn các thái giám vào các cung nga, trước khi ngó thấy Tôn Hành Giả thì vỡ mật bắn lùi.

Nay thấy Hành Giả lui rồi, nên mấy người ấy xơm tới, dắt Tam Tạng đến trước lầu. Công Chúa giả đứng xuống nghinh tiếp, dắt tay Tam Tạng lên xe, đến trước ngọ môn hầu chỉ.

Hoàng môn quan tâu rằng:
- Công Chúa nương nương chàng thiên hôn quăng trái cầu nhằm Hòa Thượng nên dắt vào biện giá, còn hậu chỉ trước ngọ môn.

Vua Thiên Trúc nghe tâu chẳng vui, song không hiểu ý Công Chúa, vì cớ nào mà liệng thầy chùa, liền truyền cho vào xem thử.

Khi ấy Công Chúa và Tam Tạng vào đền, đồng chúc tụng.

Vua Thiên Trúc thấy Tam Tạng dung nghi nghiêm chỉnh, tướng mại hiền lương, nên đổi buồn làm vui, phán hỏi rằng:
- Tăng nhơn đi đâu mà bị Công Chúa quăng nhằm?

Tam Tạng quỳ lạy tâu rằng:
- Tôi là sải ở Nam Thiên bộ châu, vưng chỉ Ðại Ðường hoàng đế qua Lôi Âm tự lạy phật mà thỉnh kinh. Nay đến đây, Bần Tăng vào chầu xin ghi điệp, chẳng ngờ Công Chúa quăng nhằm đầu Bần Tăng. Song Bần Tăng là kẻ xuất gia, đâu dám sánh nhành vàng lá ngọc. Xin Bệ Hạ thứ tội mà ghi điệp thông quan, tha Bần Tăng đi qua chùa đại Lôi Âm, thỉnh kinh về Ðông Ðộ tôi cám ơn Bệ Hạ đời đời.

Vua Thiên Trúc phán rằng:
- Người là sải thánh Ðại Ðường, là một vị quốc sư, không phải bực thấp, đi tình cờ mà gặp duyên lành! Bởi Công Chúa hai mươi tuổi, coi ngày nầy giờ nầy thì tốt lắm, mới lên lầu gieo cầu, vừa lúc người đi tới mà đụng, cũng duyên ngàn dặm, có khi nợ ba sinh. Song chưa rõ ý Công Chúa thế nào, nên trẫm chưa dứt định.

Công Chúa giả nghe lời ấy, vội vàng quì lạu tâu rằng:
- Lời tục ngữ nói: Giá kê tùy kê, giá khuyển tùy khuyển bởi con có lời nguyện trước, nên mới kết trái cầu, van vái trời phật, định ngày giờ mà bói thiên duyên, nay chàng thiên hôn đã nhằm thánh tăng, trái cầu thêu lọt vào tay áo. Ấy cũng duyên kiếp trước, mới xuôi gặp đời này, dầu ngàn dặm cũng phài duyên, một lời không dời đổi, con tình nguyện kén thánh tăng làm Phò Mã, dẫu thế nào con chẳng phàn nàn.

Khi ấy vua Thiên Trúc nghe tâu mừng rỡ, truyền quan Khâm thiên giám coi ngày thành hôn, đặng dọn tiệc hao chúc.

Và truyền chỉ rao cho thiên hạ hay.

Tam Tạng chẳng tạ ơn xin vua phóng xả!

Vua Thiên Trúc nổi giận phán rằng:
- Hòa Thượng nầy không thông lắm! Trẫm giàu sang như vầy, Công Chúa dung nhan thế ấy, sao ngươi dám chê không chịu tuân chỉ? Nếu có từ chối nữa, trẫm xử tội nghịch chỉ; sai cẩm y vệ chém đầu.

Tam Tạng nghe nói bay tóc trán run lặp cặp và lạy và tâu rằng:
- Tôi nhờ ơn Bệ Hạ thương đến, song tôi đi tới bốn thầy trò, ba đứa đồ đệ còn ở nhà trạm.Tôi ở trong nầy, thì chúng nó không hay chi hết, xin Bệ Hạ cho đôi chúng nó vào, đặng tôi dặn dò một hai lời, sẽ ghi điệp cho chúng nó đi thỉnh kinh kẻo trễ.

Vua Thiên Trúc phán hỏi rằng:
- Tại trạm Hội đồng phải chăng?

Tam Tạng tâu rằng phải. Vua Thiên Trúc sai quan triệu đồ đệ vào lãnh điệp thỉnh kinh đem về Ðông Ðộ, còn thánh tăng ở lại đây làm Phò Mã.

Tam Tạng khi ấy đứng dậy vòng tay.

Khi ấy khâm sai vưng chỉ, liền ra nhà trạm Hội đồng song chưa đi chưa tới.

Còn Tôn Hành Giả đã dặn Tam Tạng rồi, liền đi về nhà trạm, và đi và cười ngất như điên. Sa Tăng, Bát Giới nghinh tiếp hỏi rằng:
- Ðại ca có chuyện chi vui mừng mà cười dữ vậy? Còn thầy sao không thấy trở về?

Tôn Hành Giả cười rằng:
- Thầy có chuyện vui lắm!

Bát Giới hỏi:
- Vui chuyện chi?

Tôn Hành Giả cười rằng:
- Ta đi theo với thầy tới đường chữ thập, bị Công Chúa trên lầu liệng trái cầu nhằm sư phụ nên cái thái giám cing nga đồng đỡ thầy đến trước lầu, Công Chúa xuống lầu nắm tay thầy dắt lên xe ngọc, đồng vào chầu hoàng đế, chuyện ấy có phải vui chăng?

Bát Giới nghe nói, dậm chân đấm ngực, và giãy nói rằng:

- Tức chết đi mà thôi, phải chi hay trước tôi chạy đến dưới lầu, Công Chúa quăn cái cầu nhằm tôi thì đặng làm Phò Mã. Khác nào chuột sa vào hủ nếp, ong đút nụ bầu non, sánh vai má phấn môi son. Giởn mặt nhành vàng lá ngọc, đây rồi thầy không chịu, có phải uổng không!

Khi Sa Tăng nghe nói trái, liền kêu Bát Giới mà cười rằng:
- Không biết mắc cỡ, cái bộ mặt như vậy mà chắc là Công Chúa gieo cầu, nếu mà Công Chúa rủi tay mà quăng nhằm, cũng không dám thỉnh lên lầu. Chắc đốt giấy tiền bạc mà đưa, hốt tro hốt muối mà rải không kịp!

Bát Giới nói:
- Cục than, người không biết coi người! Ta tuy mỏ dài tai lớn mà trắng trẻo dễ coi, không phải đen như cục than hầm mà sợ ế vợ? Ngươi không nghe lời tục nói rằng: Miễn có bạc, lo chi không lừa?

Sa Tăng cười rằng:
- Có bốn chỉ mấy phân bạc mà thôi, dám kể chắc mau đặng con lừa mà cỡi!

Bát Giới nói:
- Bạc bị quỷ sứ thâu rồi, còn đâu mà bốn chỉ năm chỉ?

(Bị Tôn Hành Giả lấy).

Khi ấy Tôn Hành Giả nói khỏa lấp rằng:
- Ðừng có nói xàm, hãy lo sửa soạn đồ hành lý, không biết chừng thầy sai người ta kêu, thì phải lo vào bảo hộ sư phụ.

Bát Giới nói:
- Anh luận còn sai lắm! Sư phụ làm phò mã thì ấp yêu Công Chúa mà thôi, chứ không phải gặp yêu gặp quỷ lặn suối trèo non mà đi bảo hộ? Vả lại thầy tuổi tác dường ấy mà không đánh xà nẹo trong buồng hay sao, ma phải lo đó mà bảo.

Ba người dang nói đang ca.

Xảy thấy Dịch Thừa vào báo rằng:
- Hoàng Thượng truyền chỉ sai quan mời ba vị thánh tăng.

Bát Giới dĩnh tai hỏi rằng:
- Thiệt tình mời chúng ta vào làm chi đó?

Dịch Thừa nói:

- Lão thần sư đi ngang qua lầu, bị Công Chúa nương nương quăng trái cầu nhằm, nên chấm làm Phò Mã, bởi cớ ấy mời khâm sai đi thỉnh ba thầy.

Tôn Hành Giả cho khâm sai vào.

Ðoạn khâm sai bước vào ngó thầy Hành Giả, thì cuối đầu ngó xuống mà nói nho nhỏ rằng:
- Không biết Lôi Công hay là Dạ Xoa! Có khi Ma Vương hay quỷ sứ!

Tôn Hành Giả hỏi lớn rằng:
- Chuyện chi mà không nói cho lớn, cứ đứng ngẫm nghĩ việc gì?

Khâm sai hồn bất phụ thể, cầm thánh chỉ đưa lên mà che mặt, miệng nói túi bụi rằng:
- Công Chúa tôi có mời đám cưới. Công Chúa đám cưới cho mời!

Bát Giới cười ngất nói rằng:
- Ðây không có nỏ kẹp trăng roi mà sợ hình phạt, thủng thẳng mà nói, không ai đánh mà giựt mình?

Sa Tăng cười rằng:
- Không phải sợ anh đánh mà kinh hồn; thiệt thấy bộ mỏ anh mà khiếp vía! Thôi thôi, sửa sang đồ hành lý và dắt ngựa theo, coi thầy dạy chuyện chi cho biết.




Chương 92 Chương 94





Read more

Tay Du Ky - 83

+Tề Thiên kiện Lý Tịnh
Na Tra bắt nữ yêu




Khi ấy Sa Tăng hỏi:
- Thầy đã ra khỏi cửa động, còn sư huynh ở đâu?

Tam Tạng chỉ nàng ấy nói rằng:
- Sư huynh ngươi ở trong bụng nàng ấy.

Bát Giới cười rằng:
- Nó đã ra khỏi cửa dộng, còn ở trong bụng làm chi, hãy đi ra cho rảnh.

Tôn Hành Giả bảo hã miệng ra.

Nàng ấy y lời hả miệng.

Tôn Hành Giả hóa hình nhỏ, bò lần lên tới cổ, nghỉ rằng:
- Nếu mình nhảy ra, e nó làm nhăn cắn đại.

Nghĩ rồi lấy thiết bảng hóa ra cái đinh chống hàm nó, rồi mới nhảy ra, thâu thiết bảng hiện nguyên hình, giá thiết bảng liền đập.

Nàng ấy rút song kiếm hổn chiến một hồi, rồi nhảy lên chót núi, Tôn Hành Giả nhảy theo đánh nữa.

Còn Bát Giới với Sa Tăng rằng:
- Ðại ca rối quá, phải chi khi nảy xoi lủng bụng mà ra, chẳng là xong chuyện.

Sa Tăng nói:
- Phải, song sư huynh ra công khó, xuống hang làm kế mới cứu đặng thầy, vậy thì bây giờ để thầy ngồi dậy, đặng chúng ta trợ chiến.

Bát Giới lắc đầu nói rằng:
- Ðừng, đừng! Nó thiệt thần thông, chúng ta đánh không lại.

Sa Tăng nói:
- Giúp sức, không khá nhiều cũng khá ít, lẽ nào sợ nó mà bỏ sư huynh?

Hai anh em đồng nhảy lên chót núi trợ chiến.

Nàng ấy đương đánh với Tôn Hành Giả mà không lại, xảy thấy Sa Tăng vác bữu tượng trợ chiến, Bát Giới vác đinh ba đập đùa, nên nàng ấy kinh hãi liền chạy, Tôn Hành Giả hối đuổi theo.

Nàng ấy liền cổi chiếc giày bên hữu hóa ra hình của mình, múa song kiếm trở lại cự chiến, còn hình thiệt hóa ra trận gió bay đến miện hang, thấy Tam Tạng ngồi một mình, sẳn dịp tính thỉnh thầy về động! Lại lấy đồ hành lý, và con ngựa cũng bắt luôn.

Còn ba anh em đánh với con yêu giả, Bát Giới đập nhằm nó một đinh ba nhào xuống, coi lại là chiếc giày!

Tôn Hành Giả kinh hãi nói rằng:
- Sao hai đứa bây không bảo hộ thầy, ai cần đi trợ chiến!

Bát Giới ngó Sa Tăng mà nói rằng:
- Sao, tôi nói có linh không? Tôi bảo đừng trợ chiến, vì biết hầu vương tánh ở không chừng, mình đánh giùm mới trừ đặng yêu tinh, đã không tiếng trả ơn lại thêm trách móc!

Tôn Hành Giả nói:
- Ngươi tưởng chiếc giày đó là cốt tinh sao? Hồi trước nó cũng gạt ta như vậy rồi lén đi bắt thầy về động! Nay không biết nó bắt thầy về động hay chưa? Mau mau coi lại thử.

Nói rồi đồng hè về chỗ cũ thấy có một sợi dây cương đứt hai tại gốc cây chớ thầy và gói đồ con ngựa đều đâu mất!

Tôn Hành Giả khóc và nói rằng:
- Chắc thầy chưa hết tai nạn, nên khiến như vậy.

Bát Giới cười ngất!

Tôn Hành Giả mắng rằng:
- Bộ người muốn về xứ?

Bát Giới nói:
- Anh ôi! Không phải nói như vậy! Tôi chắc thầy bị con yêu ấy bắt về động rồi! Anh phải xuống hang một lần nữa.

Nói rồi nhảy xuống hang, tìm tới lầu thầy đóng cửa Tôn Hành Giả phá cửa xông vào, không thấy một người thấp thoáng!

Qua phòng bên Ðông không thấy Tam Tạng, coi lại đồ khí dụng không còn một món!

(Nguyên động ấy giáp vòng tới ba trăm dặm, ổ hang không biết bao nhiêu, chuyến trước bị Hành Giả tìm ra, nên chuyến nầy giấu ngỏ nào không biết).

Tôn Hành Giả tức mình, giậm chơn gầm hét!

Xảy nghe mùi hương ở phía sau bay tới, Tôn Hành Giả nghĩ rằng:
- Phía sau có mùi hương, chắc nó ở tại đó.

Nghĩ rồi bắt mò theo tới chỗ ấy, thấy có ba căn nhà trống, trên bàn thờ hai thần chủ, trước bàn để một lư hương.

Bài vị thứ nhứt đề chữ vàng như vầy: "Tôn phụ Lý Thiên Vương chi vị,"

Bài thứ nhì đề chữ vàng như vầy: "Tôn huynh Na Tra tam thái tử chi vị."

Tôn Hành Giả mừng quá, không tìm thầy, cũng chẳng kiếm yêu, liền xách hai bài vị và lư hương, nhảy lên miệng hang cười ngất.

Sa Tăng, Bát Giới hỏi:
- Anh cứu thầy đặng hay sao nên vui vẻ như vậy?

Tôn Hành Giả cười rằng:
- Chúng ta chẳng cứu làm chi, cứ đòi hai bài vị đó.

Nói rồi để hai bài vị mà bảo rằng:
- Chúng bây xem thì hiểu.

Sa Tăng coi rồi hỏi rằng:
- Ý làm sao đó?

Tôn Hành Giả nói:
- Ta xuống động, chúng nó trốn mất hết vào sau thấy có ba căn nhà, giữa bàn thờ hai bài vị và một lư hương, nên ta xách về làm tang đó. Chắc là con gái ông Lý Thiên Vương là em gái Na Tra thái tử, muốn ở phàm nên xuống giả yêu mà bắt thầy ta đó. Nếu không cứ gốc mà hỏi thì khó kiếm tìm. Vậy hai ngươi ở đây đặng Lão Tôn đi kiện Lý Thiên Vương mà đòi thầy lại.

Bát Giới nói:
- Anh viết ngự trạng chưa mà hăm đi kiện? Xin nói phỏng cho tôi nghe.

Tôn Hành Giả nói:
- Sẳn có lư hương bài vị làm tang, ta đặt ngự trạng rằng: Kiện về sự giả yêu mà bắt người. Nay Lý Thiên Vương thả con gái xuống cỏi trần giả yêu bắt thầy tôi về núi Hãm Không, động Vô Ðễ. Như vậy thì Na Tra cũng có tội nữa, vì không biết dạy em, có bài vị lư hương là đồ tang của chúng nó. Xin hộ sai cha con ông Lý Thiên Vương đi thâu nó mà trả thầy tôi lại đặng đi thỉnh kinh.

Bát Giới nói:
- Phải phải, như vậy thì đặng kiện mười phần, chẳng lo chi thất anh hãy viết ngự trạng cho mau.

Tôn Hành Giả viết ngự trạng rồi, liền xách lư hương và bài vị, nhắm cửa trời bay tới.

Bốn ông Thiên Vương thấy Tôn Hành Giả xông vào cửa Nam Thiên, liền đón hỏi rằng:
- Ðại Thánh đi đâu đó?

Tôn Hành Giả nói:
- Tôi đi cáo hai người.

Bốn ông ấy lấy làm lạ, giựt mình nghỉ thầm rằng:
- Không biết con quỷ nầy đi cáo hai người nào đó?

Nghĩ rồi, dẫn Tôn Hành Giả vào đền, Tôn Hành Giả để bài vị và lư hương xuống, quỳ lạy chúc tụng rồi dưng ngự trạng.

Thượng Ðế xem rồi phê hai chử:
- Thánh chỉ, truyền Thái Bạch Kim Tinh đi với Hành Giả đến cung Vân Lâu đòi Lý Thiên Vương kiến giá.

Khi ấy Thái Bạch Kim Tinh và Tôn Hành Giả đồng tới cung Vân Lâu, đồng tử ngó thấy vào báo rằng:
- Có Thái Bạch Kim Tinh đến.

Lý Thiên Vương bước ra nghinh tiếp, thấy Thái Bạch Kim Tinh tay cầm thánh chỉ; không biết việc chi.

Lý Thiên Vương đặt bàn hương án tiếp chỉ, ngó thấy Tôn Hành Giả đi theo.

Lý Thiên Vương hỏi Thái Bạch Kim Tinh rằng:
- Thánh chỉ truyền chi đó?

Thái Bạch Kim Tinh nói:
- Ðây là ngự trạng của Tôn Ðại Thánh đi cáo Thiên Vương.

Lý Thiên Vương nổi nóng hỏi rằng:
- Nó cáo chuyện chi đó?

Thái Bạch Kim Tinh nói:
- Cáo về sự giả yêu mà bắt người, Thiên Vương đọc thử thì rõ.

Lý Thiên Vương lạy rồi, giở ra xem thấy nổi giận, nạt lớn rằng:
- Con khỉ kiện không trúng việc, ấy là vu oan cho tôi.

Thái Bạch Kim Tinh nói:
- Thiên Vương đừng nóng giận, có lư hương và bài vị làm cớ, nói chắc con gái Thiên Vương, bây giờ bài vị và lư hương còn dưng trước điện.

Lý Thiên Vương nói:
- Tôi có ba đứa con trai: Thằng Kim Tra, nay theo phò Phật Tổ. Còn thằng kế đó là Mộc Tra làm đệ tử Quan Âm, còn thằng thứ ba là Na Tra còn ở nhà đó. Sau này tôi sanh một đứa con gái là Bửu Anh, năm nay mới bảy tuổi, việc đời biết chưa đủ điều, lẽ nào làm yêu tinh đi bắt Tam Tạng. Như không tin, tôi bảo bồng ra cho mà coi! Con khỉ nầy vô lễ sao giám cáo gian, đừng nói tôi làm chức Thiên Vương đặng quyền tiền trảm hậu tấu làm chi, dầu tôi ở đâu, nó cũng không phép kiện gian như vậy. Trong luật có nói: Cáo gian tội nặng bằng ba.

Nói rồi truyền quân bắt Hành Giả trói lại.

Khi ấy Tôn Hành Giả nghe nói, không sợ chút nào, liền cười ngất nói rằng:
- Bề nào tôi cũng thất trước mà đặng sau.

Nói rồi dứt lời, Lý Thiên Vương lấy đao khảo yêu liền chém Hành Giả.

Na Tra lấy gươm khảm yêu ra đỡ mà can rằng:
- Xin Phụ vương bớt giận!

Lý Thiên Vương kinh hãi, chạy lên lầu lấy tháp vàng cầm trên tay mà hỏi rằng:
- Con nói làm sao ?

(Ấy là Thiên Vương giựt mình sợ Na Tra làm nhăn theo lớp Phong thần, nên cầm tháp vàng thủ thế rồi mới dám hỏi!).

Khi ấy Na Tra quì xuống thưa rằng:
- Thiệt có em tôi ở trung giái.

Lý Thiên Vương nói:
- Ta sanh bốn anh em bây mà thôi, còn con gái mà trung giái?

Na Tra thưa:
- Phụ vương quên rồi! Con ấy thiệt là yêu tinh, ba trăm năm trước, nó ở lại Linh Sơn, ăn đèn sáp và uống dầu bàn Phật! Như Lai sai cha con bắt nó, đáng lẽ thì đập chết cho rồi. Phật Tổ có dặn trước rằng: Lòng lành thả cá dưới ao, đức lớn nuôi nai trên núi. Bởi có ấy nên cha con mình không nở giết nó, nó cảm ơn xin làm nghĩa nữ, kêu phụ vương bằng cha, kêu tôi bằng anh viết bài vị trường sanh mà thờ sống. Chẳng ngờ nay lại thành tinh bắt Tam Tạng, bị Tôn Hành Giả tìm tội lấy đặng bài vị làm tang, mới dám đi kiện đích danh như vậy. Ấy không phải em ruột, thiệt là em nuôi.

Lý Thiên Vương nghe nói mộc óc than rằng:
- Thiệt ta quên lửng! Chẳng hay nó tên họ chi?

Na Tra thưa rằng:
- Nó tới ba tên, không phải một, chánh gốc nó là: Kim Tỉ Bạch Mao Lão Thử Tinh. Trong lúc uống dầu bàn Phật, lại xưng là Bán Triệt Quan Âm, bây giờ ở dưới động, xưng là Ðịa Võng phu nhơn.

Lý Thiên Vương nghe nói nhớ trực lại, liền để bửu tháp xuống, bước lại mở trói cho Hành Giả.

Tôn Hành Giả trợn con mắt giộc nói rằng:
- Tôi không cho mở trói, để vậy đi kiến giá mới đặng kiện cho.

Lý Thiên Vương năn nỉ không đặng, túng phải cậy Thái Bạch Kim Tinh nói giùm.

Thái Bạch Kim Tinh nói:
- Lời xưa rằng: Muôn việc rộng dung thì đặng phước. Tại ông nóng nãy mà trói người! Há chẳng biết tánh vượn già là tổ thầy kiện, bây giờ cậy tôi nói làm sao? Cứ theo lời lịnh lang, thì nó là ân nữ, bề nào cũng có nghĩa cha con, chạy chối đâu cho khỏi!

Nói rồi lại rờ rẩm Hành Giả mà nói rằng:
- Ðại Thánh vị tình ta, để mở trói đặng đi kiến giá.

Tôn Hành Giả nói:
- Ông đừng có mở dây vô ích, LãoTôn lăn ít cái cũng tới đền Linh Tiêu.

Thái Bạch Kim Tinh cười rằng:
- Con khỉ nầy thiệt vô tình quá! Không nghĩ ơn trước nghĩa sau, chẳng màng việc năm xưa, nay nói giùm tiểu sự mà không vị!

Tôn Hành Giả nói:
- Năm xưa ông có ơn nghĩa chi với Lão Tôn, mà ngày nay lại kể.

Thái Bạch Kim Tinh nói:
- Ta không phạm tội chi nặng, bất quá là náo thiên cung một chút mà thôi! Song ông đã kể ơn, lẽ nào ta không vị mặt, biểu Thiên Vương đi lại mở dây.

Lý Thiên Vương mở trói rồi, mời Hành Giả ngồi lên mà chịu lỗi.

Tôn Hành Giả nói:
- Tôi nói trước thua sau thắng, thiệt rõ ràng chẳng sai. Thôi, đi chầu cho mau mau, nếu để trễ chắc thầy tôi phải khốn.

Lý Thiên Vương nói nhỏ với Thái Bạch Kim Tinh rằng:
- Con khỉ đột tánh ở không chừng, sợ bây giờ nó làm bộ bỏ qua, đến trước đền nó nói thêm nhiều chuyện, lại còn sợ nó nói thêm bớt cho con tinh ở dưới nữa cũng không biết chừng, nên tôi cũng dám đi kiến giá, nhờ ông nói giùm cho tôi.

Thái Bạch Kim Tinh cười rằng:
- Xin Ðại Thánh nhậm ngôn một phen nữa!

Tôn Hành Giả nói:
- Chuyện thúc kể tôi đã bỏ qua, chuyện với trái tôi cũng không nói, còn nói giùm chuyện gì.

Thái Bạch Kim Tinh nói:
- Việc quan một bữa trể mười ngày, nếu vào đền thì Thiên Vươngchạy chối, không nhìn yêu quái là con, Ðại Thánh cứ chỉ bài vị làm chắc, thì hai đàng cãi la cả buổi chưa xong, sợ kéo cưa một hai bữa! Ðại Thánh cũng biết, trên trời một bữa, dưới thế một năm.Chẳng những con tinh thành thân với Ðường Tăng mà thôi, sợ sanh đặng một hòa thượng nhỏ nữa, phải là hư việc hay chăng?.

Khi ấy Tôn Hành Giả ngồi cúi đầu ngầm nghỉ rồi nói rằng:
- Như vậy cũng bất tiện, bây giờ mới tính làm sao?.

Thái Bạch Kim Tinh nói:
- Theo ý tôi, thời Thiên Vương điểm binh đi với Ðại Thánh xuống bắt yêu mà cứu thầy, để tôi về tâu lại.

Tôn Hành Giả nói:
- Tôi tâu rằng: Nguyên cáo trốn rồi, nên khỏi đòi bị cáo.

Tôn Hành Giả cười rằng:
- Ta đã vì tình cho xuôi, lại nói ta trốn chui trốn nhủi; thôi thôi, bảo Lý Thiên Vương dàn binh cho sẳn mà đợi, đặng tôi đi với Kim Tinh về tâu lại cho rành.

Lý Thiên Vương nói:
- Sợ Ðại Thánh nói tôi nghịch chỉ nên không kiến giá, thì tôi nặng vô cùng.

Tôn Hành Giả nói:
- Ta là người đại trượng phu, một lời đã nói bốn ngựa theo không kịp. Lẽ nào mà kiếm chuyện hại người, thiệt coi Lão Tôn không đáng bực quân tử.

Lý Thiên Vương liền tạ ơn, rồi điểm binh tại cửa Nam Thiên mà đợi.

Còn Thái Bạch Kim Tinh và Tôn Hành Giả đồng kiến giá tâu rằng:
- Kim Tỉ Bạch Mao Lão Thử Tinh, làm bài vị lấy tiếng, nay Lý Thiên Vương hay tin ấy, đã điểm binh đi bắt, xin Hoàng Thượng xá tội cho Thiên Vương.

Thượng Ðế y tấu, Tôn Hành Giả trở ra cửa Nam Thiên, thấy Lý Thiên Vương và Na Tra đứng chờ đợi, cùng nhau đằng vân giá vó tới núi Hãm Không.

Khi ấy Sa Tăng, Bát Giới đồng nghinh tiếp, Lý Thiên Vương nói:
- Chẳng chịu vào hang cọp, sao bắt đặng con hùm! Ai dám đi trước?

Tôn Hành Giả nói:
- Lão Tôn chịu đi trước.

Na Tra nói:
- Tôi vưng chỉ bắt yêu, xin đi Tiên Phuông mới phải.

Bát Giới cũng làm phách nói lớn rằng:
- Ðể bảo Trư đi đánh trận đầu.

Lý Thiên Vương nói:
- Ðừng cãi lẩy làm chi, cứ y theo lịnh ta sai phát, Tôn Ðại Thánh và Tam Thái Tử đi Tiên Phuông, còn chúng ta thủ miệng hang mà chờ nó ấy là nội công ngoại kích, kẻ trong đuổi ra có người ngoài đón lại, hì nó không phương xuống đất, khó nổi lên trời.

Ai nấy đồng vâng lịnh, Tôn Hành Giả và Na Tra lãnh thiên binh nhảy xuống miện gang, kiếm khắp nơi không đặng.

Chẳng ngờ nàng ấy bắt Tam Tạng đem xuống nhà nhốt tại gốc Ðông Nam, nhà ấy phân nữa ló lên trên, phân nữa chôn dưới đất, ở trước cửa có trồng ít chậu bông, xung quanh cặm cờ đen lên khói nghi ngút nên không ngó thấy.

Vừa ưa nữ quái nghe thiên binh rầm rộ, ló cổ ra mà dòm bị thiên binh ngó thấy hô lên rằng:
- Nó trốn tại đây.

Tôn Hành Giả chạy lại, dòng thiết bảng sập nhà.

Thiên binh áp tới bắt hết bầy nữ quái trói lại.

Còn Tôn Hành Giả kiếm đặng thầy, lại lấy gói hành lý, dắt con ngựa long mã trở ra.

Khi ấy Ðịa Vỏng phu nhơn thấy mặt Na Tra liền quỳ lạy xin anh thứ tội.

Na Tra nói:
- Nay vưng chỉ đi bắt ngươi, không lẽ tha đặng, cha con ta vì một cây hương của ngươi, thiếu chút nữa mà mang tội nặng.

Nói truyền thiên binh trói lại, đồng bay lên khỏi miệng hang.

Còn Tôn Hành Giả vui cười, bảo thầy lạy tạ ơn Thiên Vương và Thái Tử.

Sa Tăng, Bát Giới muốn làm thịt con tinh, Lý Thiên Vương nói:
- Chẳng nên, chẳng nân phải giải nó về Thượng Ðế xử tội.

Nói rồi từ giả lên mây.

Còn Tam Tạng lên ngựa, thầy trò đồng đi luôn, không ghé chùa Tấn Hải.

Bốn thầy trò đi tới mùa hè, xảy thấy một bà già đắt đứa con nít dưới cột dương liễu kêu lớn rằng:
- Hòa Thượng đừng đi nữa, mau trở lại hướng Ðông, nếu qua hướng Tây thì bỏ mạng.

Tam Tạng thất sắc, nhảy xuống ngựa, bái mà hỏi rằng:
- Bà ôi, thường hay có nói rằng: Biển rộng mặc dầu cá lội, trời cao mặc sức chim bay. Sao bà nói phương Tây không đặng?

Bà ấy chỉ tay nói rằng:
- Cách năm sáu dọc đường là nước Diệt pháp. Vua nước Diệt Pháp thất đức lắm! Cách hai năm nay có hứa một lời nguyện, giết cho đủ số muôn Hòa Thượng mới thôi. Hai năm nay giết đã đặng chín ngàn chín trăm chín mươi sáu thầy sải vô danh vô danh. Vua Diệt pháp có truyền chỉ rằng: Ðợi kiếm cho đặng bốn sải vô danh sẽ giết cho đủ số. Nếu bốn thầy đi tới thành, thì đặng làm tống mạng bồ tát.

Tam Tạng nghe nói sợ quá, run lập cập nói rằng:
- Bần tăng, cám ơn bà nói giúp, song không biết có ngõ nào đi tránh khỏi, xin chỉ giùm cámơn.

Bà ấy cười rằng:
- Không có ngõ nào đi cho khỏi, trừ ra phải biết bay thì mời khỏi nước nầy.

Bát Giới rướn cổ nói rằng:
- Bà đừng dọa người, chúng tôi biết bay hết thảy.
Chương 82 Chương 84





Read more

Tay Du Ky - 82

Thử Tinh ép Ðường Tăng
Hành Giả cứu Sư Phụ




Khi ấy ba anh em đằng vân qua phía Nam, con ngựa cũng bay theo nữa (bởi cốt nó là rồng).
Giây phút bay ngàn dặm tới hòn núi kia.

Tôn Hành Giả nói:
- Anh em mình đồng nhảy xuống chót núi, để một mình Bát Giới kiếm coi động Vô Ðể tại đâu, sẽ kiếm thế cứu thầy mới đặng.

Nói về Bát Giới vổ tay nhảy xuống trước, đi theo đường mòn ước đặng năm sáu dặm, xảy thấy hai đứa nữ quái đương khiêng nước, đầu nó đội mão cao một thước hai, Bát Giới xốc lại kêu lớn rằng:
- Yêu quái, yêu quá!

Hai con nữ quái nổi giận nói rằng:
- Hòa Thượng nầy vô lễ quá, mình là người lạ vô can, sao nó dám kêu rằng yêu quái. Vã lại nó đi tay không chẳng có binh khí chi mà sợ, hãy đập đòn gánh trên sọ nó cho nó biết chừng.

Bàn luận với nhau rồi lấy cây khiêng nước đập trên đầu Bát Giới lốp cốp.

Bát Giới mắc làm phách đi tay không, nên chẳng dám cự, túng phải mang đầu chạy lên núi.

Khi ấy Tôn Hành Giả đứng trên chót núi, đương ngó khắp nơi, thấy Bát Giới nhảy bổ lên núi nói rằng:
- Anh ôi, đi về cho rảnh! Yêu tinh dữ tợn quá chừng!

Tôn Hành Giả hỏi:
- Nó dữ làm sao?

Bát Giới nói:
- Có hai con nữ quái đi gánh nước, tôi mới kêu nó một tiếng mà chúng nó trở đòn đánh đập đầu tôi tới ba bốn cái !

Tôn Hành Giả hỏi:
- Ngươi nói làm sao?

Bát Giới nói:
- Tôi kêu bằng yêu quái.

Tôn Hành Giả cuời rằng:
- Nó đánh mấy cái không có bao nhiêu, đáng lẽ khỏ thêm ít cái nữa mới đáng.

Bát Giới nói:
- Cảm ơn anh rất nhiều! Cái đầu tôi đã có u có nần, anh còn muốn bảo đánh thêm nữa.

Tôn Hành Giả nói:
- Mềm mỏng muôn trùng cũng tới, nghinh ngang tấc bước khó đời. Mình là sải phương xa, nó là yêu có chủ, dầu ngươi có tám cánh tay đi nữa, cũng phải kêu tên nó một đôi lời! Chớ kêu nó bằng yêu quái, thì nó không khỏ óc làm sao? Bởi không biết chữ lễ nhạc vi tiên, mới bị khỏ như vậy!

Bát Giới nói:
- Thiệt tôi không biết ngay!

Tôn Hành Giả nói:
- Ngươi không biết lễ, ta chẳng nói làm chi, song ngươi ở núi tự hồi nhỏ, ăn thịt người không biết bao nhiêu, núi non rừng rú đều từng trải, ngươi có biết hai thứ cây nầy chăng?

Bát Giới hỏi:
- Hai thứ cây chi?

Tôn Hành Giả nói:
- Cây đằng với cây dương.

Bát Giới nói:
- Lạ gì hai cây ấy mà không biết? Cây đằng cứng hết sức, cây dương dẻo vô cùng.

Tôn Hành Giả nói:
- Phải, bởi tánh cây dương dẻo mềm, nên thợ mộc chạm trỗ lên cốt phật cốt thánh, rồi lại quang thếp bằng vàng, để thờ phượng hương đèn chẳng dứt. Còn cây đằng tánh cứng cỏi lắm, nên mấy lò dầu dùng nó mà làm bộng đóng đầu, lại bắt niền trên đầu cho chắc nữa, ngày nào cũng bị đóng trên đầu cộp cộp, cho nên tánh cứng cỏi thì bị chúng đập đầu.

Bát Giới nói:
- Phải chi anh cắt nghĩa lời hay cho tôi nghe trước, có đâu đến nổi u đầu!

Tôn Hành Giả nói:
- Thôi, ngươi xuống hỏi thăm nó cho rõ gốc ngọn ra thể nào?

Bát Giới nói:
- Nó đã biết mặt tôi rồi, kẽ nào hỏi thăm đặng. Hoặc là anh chê ít, nên gạt cho nó đánh thêm chăng?

Tôn Hành Giả nói:
- Ngươi giả hình khác mà đi thì vô sự.

Bát Giới nói:
- Phải, song chẳng biết hỏi cách làm sao là phải lễ, xin anh dạy giùm trước cho rành.

Tôn Hành Giả nói:
- Ngươi xá nó một cái, rồi nhắm chừng nó nhỏ hơn mình thì kêu bằng cô, nó lớn hơn mình một hai tuổi thì kêu bằng chị, nếu lớn quá thì kêu bằng bà, rồi hỏi thăm cho ra mối.

Bát Giới cười rằng:
- Nhìn bà con với yêu làm chi, mà hỏi nhiều chuyện quá.

Tôn Hành Giả nói:
- Không nhìn bà con, ấy là kêu tưng mà thám thính cho rõ nếu có thầy mình trong động thì sẽ ra tay, bằng không sẽ đi tìm động khác kẻo trễ.

Bát Giới nói phải. Liền dắt đinh ba vào lưng, dùn mình biến ra Hòa Thượng đen và mập, đi xăng xái lại chỗ giếng, liền bái cặp nữ quái mà nói rằng:
- Bần tăng kính chào hai bà.

Cặp nữ quái nói:
- Ông thầy nầy biết điều lắm?

Liền niềm nỡ hỏi rằng:
- Thầy ở đâu đến đây?

Bát Giới nói:
- Ở kia đến đây!

Cặp nữ quái hỏi:
- Rồi đi về đâu?

Bát Giới nói:
- Rồi đi về đó!

Cặp nữ quái nực cười thầm, hỏi rằng:
- Thầy tên họ chi?

Bát Giới nói:
- Tôi tên họ chi!

Cặp nữ quái nực cười nói rằng:
- Hòa Thượng nầy phải thế, song ít oi quá, cứ nói lôi thôi! Hỏi tiếng thứ gì cứ nói tiếng nấy!

Bát Giới hỏi:
- Hai bà khiêng nước làm chi?

Cặp nữ quái nói:
- Thầy không rõ, nguyên phu nhân tôi mới đặng Ðường Tăng hồi hôm, đem về động thiết đãi, bà tôi chê nước trong động không sạch, nên sai chị em tôi đi khiêng nước giếng nầy, đặng dọn đám cưới cho tử tế, tính đêm nay nhập phòng.

Bát Giới nghe nói vừa dứt lời, liền chạy dông lên núi kêu lớn nói rằng:
- Sa hòa thượng, đem gói đồ ra đây đặng chia hai cho rảnh.

Sa Tăng hỏi:
- Chia đồ hành lý làm chi?

Bát Giới nói:
- Sư phụ đã thành phân với yêu tinh, anh em mình cũng như chia đồ về mà làm ăn, còn trông gì đi thỉnh kinh nữa.

Tôn Hành Giả nạt rằng:
- Ngươi nói xàm đã quen miệng! Sư phụ bị yêu bắt về động, ngồi trong ta cứu cũng mỏi mệt, lẽ nào thành thân với yêu mà ngươi tính như vậy?

Bát Giới nói:
- Không tính như vậy, bây giờ mới tính làm sao?

Tôn Hành Giả nói:
- Khó gì, chúng ta bắt mò theo hai đứa khiêng nước vào động, đồng ra tay bắt nó mà cứu thầy.

Bát Giới y lời ba anh em theo đặng vài mười dặm, ngó thấy hai con khiêng nước đâu mất!

Bát Giới kinh hãi nói rằng:
- Châu ôi! Thầy bị ma ban ngày nó bắt rồi.

Tôn Hành Giả hỏi:
- Sao ngươi biết?

Bát Giới nói:
- Hai đứa khiêng nước đi trước phải đến thế, ai dè nó biến mất, không phải ma ban ngày sao?

Tôn Hành Giả nói:
- Có khi nó chun vô động thì phải, để ta xem lại thử coi.

Nói rồi nhướng cặp mắt lửa tròng vàng ngó cùng không thấy hai con nữ quái, cũng không thấy động ở đâu, chỉ thấy có một tấm bia khắc sáu chữ rằng: "Hảm Không sơn, Vô Ðể động "

Tôn Hành Giả mừng rỡ nói rằng:
- Anh em ôi! động yêu tại nưới đó song không biết cửa động ở đâu.

Nói rồi kéo nhau đến đó, thấy có lót một tấm đá vuông vức gần mười dặm đường, chính giữa có lỗ bằng cái mái, ngó xuống tăm tăm mù mu.

Bát Giới nói:
- Anh ôi! Miệng động tại đó?

Tôn Hành Giả dòm xuống nói rằng:
- Lạ quá, lạ quá. Ta từ khi bảo hộ thầy đến nay chưa hề thấy động yêu nào như vậy.

Bát Giới, ngươi xuống thăm coi thử thể nào?

Bát Giới lắc đầu nói:
- Không dám không dám! Nếu tôi rớt xuống hang nầy, cầu ba năm mới tới đáy.

Tôn Hành nói:
- Lẽ nào sâu quá như vậy.

Bát Giới nói:
- Anh em lại kỹ mà coi.

Tôn Hành Giả dòm thấy tăm tăm phỏng ước sau hơn ba trăm dặm. Day lại nói với Bát Giới rằng:
- Thiệt sâu quá!

Bát Giới nói:
- Thôi trở về cho rảnh, cứu không đặng thầy đâu.

Tôn Hành Giả nói:
- Ðừng nói hơi làm biếng như vậy, lẽ nào sợ khó nhọc mà bỏ thầy. Thôi hai đứa bây giữ miệng hang, để Lão Tôn thám thính thử, nếu có thầy dưới hang nầy, thì ta đánh đuổi yêu tinh ra, hai đứa bây chận ngạch mà đập chết ta sẽ cứu thầy lên.

Hai người đồng dạ dạ.

Khi ấy Tôn Hành Giả co giò nhảy xuống hang, giây phút tới đáy, thấy sáng như thường, khiểng hoa tươi tốt.

Tôn Hành Giả khen rằng:
- Như vậy thiệt là cỏi quỷ, động báu trong đời, không nhường Thủy Liêm Ðộng.

Xảy thấy cái tòa nhà ba nóc, cữa ngỏ nghiêm trang, trước tòng rậm rịt, xung quanh nhà cửa rất đông.

Tôn Hành Giả nghĩ rằng:
- Chắc là chổ yêu ở, để mình biến hóa ra con lằn xanh, sẽ lén bay vào lầu ấy.

Thấy người con gái ngồi tại nhà mát xinh tốt bằng mười đứa bị trói, thiệt là nguyệt thẹn hoa nhường Tôn Hành Giả đậu xa xa coi thử.

Giây phút nghe nàng ấy nói rằng:
- Mấy đứa a hoàn dọn cơm chay lập tức, đặng ta ăn với Ðường Ca sẽ vầy duyên Tần Tấn.

Tôn Hành Giả cười thầm rằng:
- Ðể ta vào thăm ý sư phụ như thể nào.

Liền bay vào trong, thấy Tam Tạng làm thinh, châu mày ngồi trên niệm.

Tôn Hành Giả bay lên đậu trên đầu Tam Tạng mà kêu thầy, Tam Tạng biết tiếng, liền nói nhỏ rằng:
- Ðồ đệ ôi, rán cứu thầy vớ!

Tôn Hành Giả nói:
- Nó ăn thịt hay sao mà cứu, thiệt tình nó dọn tiệc động phòng nếu thầy ở với nó có con cái ra thì nối dòng Hòa Thượng, có can chi mà ưu phiền.

Tam Tạng nghiến răng nói:
- Ta từ bé tới lớn chẳng có lòng tà. Nếu bây giờ ta chịu với yêu tinh thề phải đọa luôn dưới địa ngục.

Tôn Hành Giả nói:
- Thầy đừng thề thốt làm chi, đã thiệt tình tôi dắt ra khỏi động.

Tam Tạng nói:
- Ðường vào động ta đã quên rồi !

Tôn Hành Giả cười rằng:
- Chẳng phải là quên, dầu nhớ đi cũng không đặng, bởi khi vào động thì ở trên miệng hang chun xuống, còn bây giờ ở dưới nhảy lên, nếu may mà nhảy lên ngay miệng hang thì ra đặng, bằng rủi ro đụng đầu nhắm đá cũng bể đầu, nếu nhảy không khỏi miệng hang té xuống cũng dập mặt!

Tam Tạng nói:
- Khó lòng như vậy biết tính làm sao?

Tôn Hành Giả nói:
- Không hệ gì đâu, yêu tinh đã dọn rượu mà đãi thầy, thầy phải dùng đỡ một chén.

Rồi rót một chén cho có bọt, đặng tôi hóa làm con bồ hoang bay vào trong bụng mà làm lung, phải trừ nó thì cứu thầy mới đặng.

Tam Tạng ừ ừ, rồi hối Hành Giả đi theo.

Giây phút nàng ấy vào mở cửa kêu rằng:
- Trưởng Lão ôi!

Tam Tạng không thèm lên tiếng, nó kêu một lần nữa.

Tam Tạng nói:
- Có tôi đây.

Nàng ấy vào đỡ Tam Tạng dắt ra bắt tay choàng vai, làm nhiều màu yêu dấu.

Tam Tạng thấy nó tỏ tình trăng gió ấp má kề vai, áo cà sa thấm dầu thơm, lòng càng chua xót.

Khi dắt Tam Tạng đến nhà mát, nàng ấy liền hỏi rằng:
- Tôi dọn tiệc rượu, xin mời thầy uống cho vui!

Tam Tạng nói:
- Bần tăng ăn chay từ thuở nhỏ.

Nàng ấy nói:
- Tôi biết thầy không ăn mặn, nên dọn tiệc chay, lại sai gánh nước trên giếng cao, cách chơn núi mấy thước, là có ý dùng nước sạch sẽ, nên không đụng nước dưới nầy.

Nói rồi rót rượu đưa cho Tam Tạng và thưa rằng:
- Xin anh uống chén rượu nầy, rồi sẽ động phòng hoa chúc.

Tam Tạng mắc cỡ, rán bưng chén rượu mà bần dùng.

Xảy nghe tiếng Hành Giả nói bên tai rằng:
- Không hề gì đâu, nó là rượu nho, uống một chun cũng không lỗi.

Tam Tạng túng phải uống.

Rồi rót một chung rượu, nổi bọt vun.

Tôn Hành Giả đã hiện ra con bồ hong bay vào dưới bọt rượu.

Tam Tạng đưa rượu cho nàng ấy, nàng ấy bưng chén rượu để xuống bái Tam Tạng vài cái mà nói chuyện tạ ơn, rồi mới bưng chén rượu lên thì bọt đã tan hết, ngó thấy con bồ hong trong chung rượu, nó cũng không dè Hành Giả hóa ra, nó lấy móng tay út vớt con bồ hong mà rảy đi.

Khi ấy Tôn Hành Giả thấy việc không xong nhắm khó vô bụng nó, liền biến ra con ó già bay đại vô, cào đổ hết bàn tiệc chén dĩa bể hết trơn, rồi xớt Tam Tạng mà bay. Nàng ấy kinh hồn run lập cập, ôm Tam Tạng kéo lại nói rằng:
- Anh ôi! Con ó già ở đâu bay vào đó?

Tam Tạng nói:
- Bần tăng không biết.

Nàng ấy nói:
- Tôi hết lòng lo dọn tiệc chay mà động phòng hoa chúc. Không biết con ó mắc tôi ở đâu bay tới, đập bể hết đồ.

Các tiểu quái thưa rằng:
- Phu nhơn ôi! Những đồ chay đổ xuống đất rồi, chắc là không dùng đặng.

Nàng ấy nói:
- Ta biết rồi, chắc là ép Ðường Tăng động phòng, nên trời khiến con ó xuống phá đám. Thôi chúng bây lượm đồ bể bỏ đi, dọn tiệc mặn cho tử tế, ta chỉ trời làm chứng, chỉ đất làm mai, mà thành thân với Ðường Tăng kẻo trễ ngày tốt.

Nói rồi dắt Tam Tạng về phòng bên đông, đóng cửa lại như cũ.

Còn Tôn Hành Giả bay đến cửa động, hiện hình kêu mở cửa, Bát Giới, Sa Tăng đương chong đinh ba và hờm gậy tại miệng hang mà chờ yêu quái, nên nghe kêu liền dẹp đồ binh khí, Tôn Hành Giả liền nhảy lên.

Bát Giới hỏi thăm kỹ lưỡng, Tôn Hành Giả thuật chuyện lại, rồi dặn rằng:
- Thôi hai em gìn giữ cửa động cho kỹ càng, để ta đi chuyến nầy chắc cứu đặng sư phụ.

Dặn rồi hóa ra con lằn xanh bay xuống đậu trên cửa lầu mà nghe ngóng. Thấy nàng ấy đương thở hào hển, hối lũ nữ quái dọn tiệc mặn, đặng chỉ trời đất thề thốt mà thành thân với Ðường Tăng.

Tôn Hành Giả nghe nói cười thầm rằng:
- Con tinh cái không biết hổ thẹn, giữa ban ngày dám bắt sãi mà làm chồng, để Lão Tôn vào thăm sư phụ ra thể nào.

Nghĩ rồi bay qua phòng bên đông, thấy thầy đương ngồi khóc.

Tôn Hành Giả bay lên trên đầu Tam Tạng mà kêu bớ thầy.

Tam Tạng biết tiếng bèn đứng dậy trách rằng:
- Ngươi biến ra con ó mà đập đồ nó làm chi. Làm cho nó nổi nóng muốn thề thốt gọi là mà thành thân lấy đặng, bây giờ mới tính làm sao?

Tôn Hành Giả cười rằng:
- Xin thầy đừng trách móc làm chi, tôi có phương cứu được.

Tam Tạng hỏi:
- Làm sao mà cứu ta?

Tôn Hành Giả nói:
- Khi tôi bay ra ngoài thấy phía sau có một vườn hoa. Vậy thời thầy gạt nó tới vườn hoa mà ngoạn kiểng, đi tới cây đào rồi đứng lại, đặng tôi nhảy lên nhánh đào, biến làm trái đào chín đỏ, thầy sẽ hái mà đưa cho nó, sao nó cũng hái trái khác mà đưa cho thầy. Sao thầy cũng nhượng trái đào chín đỏ cho nó, hễ nó đưa vào miệng, thì tôi vô bụng nó tức thời; sẽ bứt ruột gan nó, rồi đâm lủng bụng nó mà ra thì cứu thầy mới đặng.

Tam Tạng nói:
- Ngươi có tài thì đánh với nó cũng đặng lại phải chun vào bụng nó làm chi?

Tôn Hành Giả thưa rằng:
- Thầy không biết cái động, nên nói như vậy cũng phải. Nếu dễ đi ra đi vào, thì đánh với nó mới đặng, bởi vì khó nổi ra vào, nên đấu lực không tiện, phải làm thế ấy mới xong.

Tam Tạng gật đầu nghe lời; thầy trò bàn luận xong xả, Tam Tạng vịn cây song mà kêu rằng:
- Bớ nàng, bớ nàng!

Nàng ấy nghe kêu mừng rỡ, chạy lại hỏi rằng:
- Anh kêu tôi có chuyện chi?

Tam Tạng nói:
- Nàng ôi! Bấy lâu ta đi Tây Phương đã mỏi mệt, nên bữa hôm tại chùa Trấn Hải, mang bịnh phương phong mới vừa khá khá. Kế nhờ nàng dắt ta đi dạo chỗ nào cho giải khuây.

Nàng ấy mừng rỡ nói rằng:
- Anh muốn giải muộn, thì theo tôi đi dạo vườn hoa.

Nói rồi sai tiểu yêu mở cửa vườn và quét đường đi cho sạch sẽ.

Nàng ấy mở cửa phòng, đỡ Tam Tạng ra.

Mấy con nữ quái đồng theo hầu hạ ra vườn.

Nàng ấy nói nhỏ với Tam Tạng rằng:
- Anh ôi! Dạo vườn này giải khuây cũng đặng.

Tam Tạng cũng dắt tay đi ngoạn kiểng, thấy nhiều bông tốt lạ lùng.

Qua khỏi nhà mát ngó thấy đám đào.

Tôn Hành Giả nhảy lên nhánh đào, dùn mình hóa ra trái đào chín đỏ.

Tam Tạng nói với nàng ấy rằng:
- Nàng ôi! Trong vườn hoa thơm, trên nhành trái chín, sao đào trái đỏ trái xanh, không đều một lượt?

Nàng ấy cười rằng:
- Nếu trời không âm dương thì mặt nhựt nguyệt không tỏ. Nếu đất không âm dương thì cỏ cây không mọc. Nếu người không âm dương thì không sanh con cái. Nên cây đào nầy có trái nào có hơi mặt nhựt chiều thường thì nó chín trước, nên sắc đỏ, còn những trái ít hứng nắng là còn non, nên sắc xanh. Ấy là âm khí dương làm ra như vậy.

Tam Tạng nói:
- Nhờ ơn nàng chỉ vẻ.

Nói rồi bước vói hái trái đào chín.

Còn nàng ấy hái trái đào xanh.

Tam Tạng hái và đưa trái đào ấy mà nói rằng:
- Nàng ưa màu sắc, xin ăn trái đào chín nầy. Ðưa trái đào xanh cho tôi dùng.

Nàng ấy mừng thầm rằng:
- Hòa Thượng tử tế lắm, thiệt là kẻ có tình, chưa làm vợ chồng mà ân tình thế ấy.

Tam Tạng liền lấy trái đào xanh ăn phức, nàng ấy mừng rỡ mói cắn trái đào đỏ chưa kịp nhai, Tôn Hành Giả nóng nảy quá chừng, liền chun tuốt vào bụng.

Nàng ấy kinh hãi nói rằng:
- Thầy ôi! Trái đào chưa kịp nhai, sao nó chạy vô bụng.

Tam Tạng nói:
- Tại mình mốn ăn thử trái đầu mùa, và tại nó còn nhỏ nên chạy tuốt.

Khi ấy Tôn Hành Giả hiện nguyên hình trong bụng nó mà kêu lớn rằng:
- Thầy ôi, thầy đừng nói chuyện với nó. Tôi đã làm đặng việc rồi.

Tam Tạng nói:
- Ðồ đệ ôi, làm nhơn cho nó một chút.

Nàng ấy hỏi:
- Thầy nói chuyện với ai đó?

Tam Tang nói:
- Ta nói chuyện với đệ tử ta là Tôn Ngộ Không.

Nàng ấy hỏi:
- Tôn Ngộ Không ở đâu?

Tam Tạng nói:
- Ở trong bụng nàng, ấy là trái táo nàng ăn hồi nãy.

Nàng ấy kinh hãi nói:
- Thôi thôi ta chắc là phải chết! Tôn Hành Giả ôi, người làm trăm phương ngàn kế, quyết vô bụng ta làm chi?

Tôn Hành Giả nói:
- Cũng không làm chi lắm. Một là ăn gan ăn phổi, và ăn trái tim của ngươi, vì trái tim ngươi có ba sợi lông và bảy cái lỗ, hai cái móc hết ruột, để một cái bông không như cái mỏ mà thôi. Nàng ấy nghe nói thất sắc.

Tôn Hành Giả nhào lộn múa men, đánh quờn đánh võ, nhảy nhót một hồi, thiếu chút nữa mà lủng da bụng.

Nàng ấy đau quá ngã lăn chết giấc.

Tôn Hành Giả thấy nó làm thinh nằm ngay hết thở, tưởng đã chết rồi, nên không đánh đập nữa. Chẳng ngờ nó tỉnh lần bắt hơi thở đặng, liền kêu lớn rằng:
- Trẻ nhỏ đi đâu hết?

(Nguyên mấy con nữ quái ấy biết chuyện lắm, nên đưa hai người tới cửa vườn huê, rồi không theo nữa, có ý để hai người đàm đạo với nhau).

Ðến nay nghe tiếng kêu, nên các nữ quái đều chạy đến hỏi rằng:
- Phu nhơn làm sao mà rên dữ vậy. Hay là đau bụng quá nên thất sắc chăng?

Vưà nói vừa đỡ dậy.

Nàng ấy nói:
- Không phải đau bụng, thiệt là trong bụng có người ta. Thôi thôi, các ngươi khiêng Hòa Thượng nầy đưa ra khỏi động cho rảnh.

Các nữ quái áp lại muốn khiêng Tam Tạng.

Tôn Hành Giả ở trong bụng kêu lớn rằng:
- Không chịu ai khiêng, người phải cỏng thầy ta đưa lên khỏi cửa động, thì ta tha tội.

Nàng ấy sợ chết, phải cỏng Tam Tạng mà đi.

Các nữ quái chạy theo hỏi rằng:
- Phu nhơn trả lại hay sao?

Nàng ấy nói:
- Miễn là còn thân thì có chồng, còn da thì lông mọc, thà trả người lại, sau kiếm người khác, có khó gì.

Nói rồi nổi hào quang bay đến miệng hang, nghe tiếng nói giáo khua lảng cảng.

Tam Tạng hỏi:
- Ai làm giống gì đó?

Tôn Hành Giả nói:
- Chắc là Sa Tăng khứa bữu tượng. Bát Giới đập đinh ba. Thầy hãy kêu một tiếng kéo chúng nó ngở là yêu quái mà đánh lầm.

Tam Tạng liền kêu, Bát Giới nghe tiếng, liền nói với Sa Tăng rằng:
- Sư phụ lên đó.

Hai người dẹp đinh ba và bửu trượng, kế nàng ấy cỏng Tam Tạng lên, anh em thấy mặt thầy, xúm lại mừng quýnh.
Chương 81 Chương 83





Read more

Tay Du Ky - 71

Hành Giả mượn danh trừ yêu quái
Quan Âm xuống động bắt yêu vương




Nói về Thại thái Tuế truyền quân yêu đi giáp vòng kiếm Tôn Hành Giả mà không đặng, nó cũng cứ việc kiếm hoài. Tôn Hành Giả đã hóa ra con ruồi đậu trên cửa động đá, thừa dịp chúng nó mắc rộn ràng, liền bay vào nhà thấy Kim thánh cung ngồi cúi đầu trên ghế mà khóc.

Tôn Hành Giả bay đậy trên đầu tóc; nghe Kim thánh cung than rằng:
- Chúa công ôi! Chẳng biết kiếp trước tôi làm tội chi, đời nay bị chích đôi lẽ bạn! Bởi lấy lục lạc không đặng, nên tương tư càng bội hơn xưa.

Tôn Hành Giả bò lần gần tai Kim thánh cung mà nói rằng:
- Nương nương đừng sợ, ta là Thần tăng Tôn trưởng lão còn sống đây, bởi ta tánh nóng nên ăn cắp lục lạc ra nhà mát gở bông mà xem; mới đỗ lửa tá họa. Ta quăng lục lạc, giao chiến với nó, thất thế phải hóa ra con ruồi đậu trên ngạch cửa. Bởi thấy nó không mở cửa, cứ việc kiếm hoài, nên ta ra không đặng. Vậy thời Nương nưong mời nó vào chuyện vãn, đặng tôi trốn ra kiếm thế khác mới đặng.

Kim thánh cung nghe nói hết hồn, và khóc và hỏi rằng:
- Thầy bây giờ là người sống hay là thành ma?

Tôn Hành Giả nói:
- Ta chẳng phải người cũng không phải quỷ, nay đã hóa ra con lằn xanh ở dây, Nương nương hãy sai thỉnh Thại thái Tuế cho mau.

Kim thánh cung nói nhỏ rằng:
- Thầy đừng nhát tôi tội nghiệp?

Tôn Hành Giả nói:
- Tôi lẻ nào dám nhát Nương nương, như không tin thì xè bàn tay ra tôi nhảy xuống cho mà coi thì rõ!

Kim thánh cung y lời, liền xè bàn tay tả. Thấy con ruồi nhảy xuống rõ ràng! Kim thánh cung tin thiệt, kêu thần tăng một tiếng.

Tôn Hành Giả đáp rằng:
- Ta là thần tăng biến ra đó.

Kim thánh cung tin thiệt, liền hỏi nhỏ rằng:
- Nếu tôi thỉnh nó vào đây, thần tăng dụng kế làm sao. Xin cho biết trước?

Tôn Hành Giả nói:
- Người xưa rằng: Làm hư muôn việc không qu rượu. Nương nương cứ đãi rượu thì hay hơn, hãy kêu con đòi hầu cận vào hầu rượu tôi xem thử hình dung nó mà giã cho in, mượn cớ hầu rượu đứng gần thì tính mới đặng.

Kim thánh cung liền kêu lớn rằng:
- Vậy chớ Xuân Kiều ở đâu?.

Con hồ ly mặt ngọc ở sau bình phong chạy ra quì xuống thưa rằng:
- Nương nương kêu tôi, bảo chuyện chi?

Kim thánh cung nói:
- Ngươi thắp đèn đi bảo lũ a hườn mời đại vương vào nghỉ.

Xuân Kiều vưng lịnh ra kêu bảy tám đứa a hườn, truyền các việc rồi trở lại.

Khi ấy Tôn Hành Giả làm phép, Xuân Kiều buồn ngủ quá cứ đứng gục hoài, kiếm chổ vắng nằm ngủ.

Tôn Hành Giả biến ra Xuân Kiều bảo Nương nương đi mời đại vương, Kim thánh cung y lời, đi gần tới Bát bì đình, Tiểu yêu bảo rằng:
- Có nương nương ra mắt.

Thại thái Tuế trước khi nghe a hườn thình mà chưa kịp đi, vì lo kiếm Tôn Hành Giả, nay nghe Nương nương đến, vội vả bước xuông tiếp nghinh Kim thánh cung và liếc và thưa rằng:
- Nay lửa đã hạ; đứa ăn trộm trốn rồi, thắp đèn nảy giờ đã lâu, xin thỉnh đại vương đi nghỉ!

Và nói và làm bộ hỗ ngươi, Thại thái Tuế mừng quá nói rừng:
- Thằng ăn trộm hồi nãy là Tôn Hành Giả, khi trước nó đuổi tiên phuông. Sau lại đón đường giết Hữu lai hữu khứ, giả hình vào động ăn cắp bửu bối mình! May thâu bửu bối rồi, song kiếm nó chưa đặng nên trong dạ chẳng an!

Kim thánh cung nói:
- Chắc nó trốn mất rồi, xin đại vương dừng lo sợ. Hãy đi ngủ mai sẽ hay!

Nói rồi đứng mải! Thại Thái Tuế thấy Nương nương có lòng tưởng tình mời thỉnh không lẽ từ chối.

Túng truyền tiểu yêu canh giữ cho nghiêm nhặt kẻo Hành Giả trốn ra.

Rồi theo nương nương vào phòng đàm đạo.

Khi ấy Kim thánh cung truyền a hườn dọn tiệc rượu cho đại vương giải lao, Thại thái Tuế cười và khen phải.

Dọn tiệc rồi Kim thánh cung dưng rượu.

Thại thái Tuế đáp lại, vợ chồng chén tạc chén thù.

Xuân Kiều giả rót hai chén rượu đứng lên thưa rằng:
- Ðại vương với Nương nương đêm nay mới vầy tiệc rượu, xin đại vương uống cạn chén nầy gọi là song hỉ.

Hai người uống rồi, Xuân Kiều giả lại dưng một chén cho Thại thái Tuế nửa, mà thưa rằng:
- Xin Ðại vương nhậm chén rượu nầy, đặng chúng tôi ca múa giúp vui trong việc hoa chúc.

Thại thái Tuế y lời, các a hườn ca múa một hồi, Kim thánh cung truyền rằng:
- Chúng bây nghỉ ca xang, ra ngoài thong thả, để một mình Xuân Kiều hầu rượu mà thôi.

Các a hườn vưng lịnh lui ra hết.

Trong lúc Nương nương làm màu mè thương xót, và nói chuyện vợ chồng, Thại thái Tuế khoái chí vô cùng, ngặt sợ kim châm nên không dám rớ tới, cứ ngồi uống rượu vả mà nghe!

Kim thánh cung hỏi rằng:
- Chẳng hay bửu bối có hư chăng?

Thại thái Tuế nói:
- Vật ấy của tiên phụ đúc và luyện năm xưa, làm sao mà hư cho đặng! Song bị bị Tôn Hành Giả cạy bông ra, nên lửa cháy đảy da beo mà thôi.

Kim thánh cung hỏi:
- Như vậy thì lấy vật chi mà đựng nó?

Thại thái Tuế:
- Không đảy da beo cũng đặng ta đã buộc vào lưng.

Xuân Kiều giả nghe nói liền nhỗ ba cái lông bỏ vào miệng nhai nhỏ, lén búng sau lưng Thại Thái Tuế, hóa ra những rận rệp và bò chét ba thứ, bò vào lưng cắn ngứa vô cùng, Thại thái Tuế thò tay vào gải, rận xảm vô móng tay, đưa ra đèn mà coi, rỏ ràng ba trự!

Kim thánh cung cười chuốm chiếm nói rằng:
- Chắc là cái áo lót của đại vương lâu giặt thì phải!

Thại thái Tuế sượng mặt nói đỡ xấu rằng:
- Ta thuở này chẳng hề có giống nầy, bây giờ nó làm ta mang xấu!

Kim thánh cung nói đỡ rằng:
- Có chuyện chi mà xấu. Lời tục ngữ nói: Hoàng đế thân thượng đã hữu tam cá ngự sắt. Rất đổi Hoàng đế trong mình còn có ba con rận thay! Ðại vương hãy cởi áo cho tôi bắt.

Thại thái Tuế nghe lời cởi áo ra, cởi luôn ba cái, cái nào cũng rận bắt không kịp.

Khi ở trần thì thấy rận rệp đeo cùng mình, lớp thì chung vào ba cái lục lạc bò lổm ngổm!

Khi ấy Xuân Kiều giả thưa rằng:
- Bửu bối gì nhiều rận dữ vậy! Xin đại vương đưa cho tôi bắt, chắc là rận của khỉ đột sang quá.

Thại thái Tuế đương lúc hổ ngươi và ngứa gải, không kịp nên nghe nói bắt rận thì đưa phứt cho rồi, cứ gầm đầu mà bắt gải!

Xuân kiều giả coi chừng, lén nhổ ba cái lông hóa ra ba lục lạc, tráo cái thiệt lận lưng: Rồi dùn mình thau hết rận rệp và bò chét, dưng bửu bối lại.

Thại thái Tuế lấy lục lạc đưa cho Kim thanh cung mà căn dặn rằng:
- Phen nầy Nương nương phải cất cho kỷ cang, đừng hơ hỏng như khi trước.

Kim thánh cung lấy lục lạc để vào rương rồi khóa lại chắc chắn. (Bị tráo gói mà không hay). Kim thánh cung dưng vài chén rượu nửa.

Rồi truyền dọn nệm gối cho đại vương nghỉ ngơi.

Thại thái Tuế nói:
- Ta vô phướng không dám nằm gần, xin kiến về phòng riêng mà ngủ.

Nói rồi từ giả qua tây cung.

Còn Tôn Hành Giả tráo gói rồi ra khỏi động, hiện nguyên hình đứng ngoài cửa kêu lớn rằng:
- Thại thái Tuế, trả Kim thánh nương nương cho mau.

Các tiểu yêu vào báo lại thì Thại thái Tuế đã ngủ ngon rồi.

Các con đòi nói:
- Ðại vương mới ngủ, đừng có la om.

Liền đuổi ra hết.

Một lát nữa cũng vào báo mà bị đuổi như trước, đã bồn năm lần.

Còn Tôn Hành Giả ó ré sáng đêm, nổi xung phá cửa động.

Thại thái Tuế thức dậy nghe tiếng rầy rạt liền hỏi rằng:
- Chuyện chi om sòm ngoài ngỏ?

A hoàn thưa rằng:
- Không biết ai kêu mắng ngoài cửa, từ canh ba cho tới bây giờ, nay lại làm dữ phá cửa động.

Thại thái Tuế nghe nói bước ra, thấy lủ yêu chạy vào báo rằng:
- Có người đứng ngoài cửa bảo phải trả Kim thánh cung, chúng tôi không dám mở cửa nên không thấy mặt người ấy ra làm sao, hồi hôm có bao nhiêu lần mà Ðại vương còn ngủ, nay nó phá cửa rầm rầm.

Thại thái Tuế nói:
- Ngươi ra đứng trong cửa mà hỏi tên họ nó là chi, hay là Tôn Hành Giả.

Khi ấy Tiểu yêu ra hỏi rằng:
- Ai phá cửa đó, tên họ là chi?

Tôn Hành Giả nói:
- Ta là Ngoại công vua Châu Tử sai đi rước Kim thánh cung về nước.

Tiểu yêu vào báo lại vân vân. Thại thái Tuế vào nhà sau, Kim thánh cung chờ dậy nghinh tiếp. Thại Thái Tuế hỏi rằng:
- Chẳng hay trong trào bao nhiêu tướng soái?

Kim thanh cung nói:
- Trong trào có bốn mươi tám tướng thị vệ, và tướng cạnh dư ngàn, còn ngoài ải thì có Nguyên soái và Tổng binh vô số.

Thại thái Tuế hỏi:
- Có tướng nào họ Ngoại chăng?

Kim thánh cung nói:
- Tôi hay việc trong cung, đâu biết leo tới tên họ của các tướng.

Thại thái Tuế nói:
- Người ấy xưng là Ngoại công, song ta nghĩ xưa nay không có họ Ngoại, Nương nương hay coi sách vở, có gặp họ ấy hay chăng?

Kim thánh cung nói:
- Trong sách thiên tự văn có câu: Ngoại thọ phó huấn, hay là quan Thái phó xưng hiệu là Ngoại công chăng.

Thại thái tuế nói:
- Có khi đâu đó.

Nói rồi đứng dậy từ giả ra Bát bì đình, nai nịt xong xả xách Lúa đồng, dẫn binh yêu mở cửa động hỏi lớn rằng:
- Ngoại công là ai?

Tôn Hành Giả múa thiết bãng hỏi rằng:
- Cháu quên ông Ngoại hay sao?

Thại thái tuế coi lại là Hành Giả, liền nổi giận hét lớn rằng:
- Ngươi là con khỉ ốm, sao dám lớn mặt xưng là ông ngoại ta?

Hành Giả mắng rằng:
- Tưởng người là con quái mù thì phải, vì có mắt không tròng! Khi trước Lão Tôn đánh với thiên thần, đều xưng Lảo Tôn hết thảy. Ước sức ngươi kêu ta băng ông Ngoại là không xứng hay sao?

Thại thái Tuế đáp rằng:
- Nói vậy ngươi là Bật Mã Ôn phản thiên đình khi trước! Nay người đã thoát kiếp đi theo Tam Tạng thỉnh kinh, sao lại thày lay làm mọi cho vua Châu Tử. Muốn đến đây mà nạp mạng hay sao?

Tôn Hành Giả nạt rằng:
- Ngươi là yêu quái không biết điều, vua Châu Tử kính ta như cha mẹ, trong ta như thánh thần, sao ngươi dám nói làm mọi. Ðố chạy đâu cho khỏi, ông ngoại quyết đạp một cây.

Hai người hổ chiến năm mươi hiệp cầm đồng thấy Hành Giả mạnh quá tính bề cự không lại nên đưa búa đỡ thiết bãng mà nói rằng:
- Khoan đã, để ta vào ăn cơm, rồi sẽ giao chiến.

Tôn Hành Giả biết nó nói thế đặng vào lấy tử kim linh là lục lặc phép.

Liền thâu thiết bãng mà nói rằng:
- Cho hay không rượt thỏ què, tướng giỏi không đâm kẻ đói. Ta cũng làm phước cho ngươi ăn ba miếng cho no, sẽ ra đây mà chịu chết, ngươi hãy đi đi.

Còn Thại thái Tuế vào bảo Kim thánh cung rằng:
- Nương nương đưa bửu bối ra cho mau.

Kim thánh cung hỏi:
- Lấy bửu bối làm chi?

Thại thái Tuế nói:
- Tôn Hành Giả xưng là ngoại công, ta giận đánh với nó năm mươi hiệp cầm đồng, nên lấy bửu bối ra mà đốt nó.

Kim thánh cung nghe nói bần dùng không nở đưa lục lạc.

Thại thái Tuế hối mãi túng phải lấy chìa khóa mở rương đưa lục lạc cho nó.

Thại thái Tuế lấy đặng đi liền.

Còn kim thánh cung cúi mặt khóc thầm, sợ Tôn Hành Giả bị đốt mà chết.

Nói về Thại thái Tuế làm phách chạy ra nói lớn rằng:
- Tôn Hành Giả đừng trốn, coi ta rung lục lạc đây.

Tôn Hành Giả cười rằng:
- Ngươi có lục lạc ta lại không lục lạc? Ngươi biết rung ta lại chẳng biết rung hay sao?

Thại thái Tuế hỏi:
- Ngươi có lục gì đưa ra xem thử?

Tôn Hành Giả lấy ba cái lục lạc đưa lên hỏi rằng:
- Phải Tử kim linh hay chăng?

Thại thái Tuế xem thấy thất sắc nghỉ thầm rằng:
- Lạ nầy, sao lục lạc nó in lục lạc mình, không sai một mãy!

Nghỉ rồi hỏi rằng:
- Vậy chớ lục lạc ấy ra thể nào?

Tôn Hành Giả nói:
- Ngươi hãy cắt nghĩa cho rõ cội rể lục lạc ngươi rồi ta sẽ cắt nghĩa.

Thại thái Tuế nói:
- Lục lạc ta là của Thái Thương Lão quân đúc trong lò bát quái.

Tôn Hành Giả nói:
- Của ta cũng một gốc mà ra, song của ta là lục lạc cái, còn của ngươi là lục lạc dư.

Thại thái Tuế nói:
- Lục lạc nầy là bửu bối, không phải loài cầm thú chi, mà có cái có đực, nếu cái nào rung ra phép thì hơn.

Tôn Hành Giả nói:
- Bây giờ ta nói miệng không tin, hãy rung trước cho ta coi thử.

Thại thái Tuế đưa cái thứ nhứt rung ba lần không đổ lửa, rồi rung cái thứ nhì ba lần không thấy khói, lại rung cái thứ ba ba lần không thấy cát bay, Thại thái Tuế kinh hãi than rằng:
- Thiệt là kỳ quái quá chừng, tình đời đã biến, chắc là cái lục lạc nầy sợ vợ, nên gặp lục lạc cái rung mấy cái không linh!

Tôn Hành Giả nói:
- Cháu hãy coi ông rung lục lạc cái đây nè!

Nói rồi rung ba cái một lượt, lửa đỏ, khói xanh, cát vàng, đồng bay ra lập tức, cháy rần rần đỏ trời.

Tôn Hành Giả hớp một hơi bên hướng Tốn phun ra, hóa làm trận gió thổi nà nữa. Thại thái Tuế chắc bị chết thiêu, vì không biết ngõ nào mà chạy.

Xảy nghe tiếng kêu trên mây rằng:
- Tôn Ngộ Không, có ta đến đây.

Tôn Hành Giả ngó ngoái lại, thấy Quan Âm, tay tả cầm tịnh bình, tay hữu cầm nhành dương liễu, rưới nước cam lồ mà chữa lửa, Tôn Hành Giả thấy vậy, giắt ba lục lạc ấy vào lưng, liền cúi đầu làm lễ.

Còn Quan Âm rưới tắt lửa, hết khói và hạ cát. Tôn Hành Giả quỳ lạy hỏi rằng:
- Trễ việc tiếp nghinh, đệ tử cam thất lễ, song chẳng hay Bồ Tát đi đâu?

Quan Âm nói:
- Ta đi thâu con quái ấy.

Tôn Hành Giả bạch rằng:
- Chẳng hay căn cước con quái ấy làm sao, đến nổi Phật bà phải nhọc công thâu nó?

Quan Âm nói:
- Nó là con hẩu lông vàng của ta cỡi, bởi thằng chăn ngủ quên, nên nó cắn dây, trốn xuống làm cho vua Châu Tử tiêu tội.

Tôn Hành Giả bạch rằng:
- Bồ Tát nói lộn rồi, nó khi vua bắt hoàng hậu làm tai hại cho nước Châu Tử, sao Bồ Tát lại nói trái lại, là làm cho vua Châu Tử tiêu tội?

Quan Âm nói:
- Bởi ngươi không rõ, nguyên khi trước vua Châu Tử còn làm Thái Tử, tánh ưa săn bắn, khi Thái Tử đi săn đến núi Lạc phụng, thấy con công trông và con công mái đều còn nhỏ, đậu trên chót núi, bị Thái Tử bắn nhằm cả hai. Nguyên cặp công con ấy là con của Khổng tước minh vương, là con công chầu Phật Chuẩn Ðề. Cặp công con về cáo, Phật Chuẩn Ðề định phạt Thái Tử ấy phân vợ rẻ chông ba năm, mình lại mang bịnh phiền não. Khi ấy ta cỡi Kim mao hẩu đến chơi, có nghe sự ấy. Không dè con Kim mao hẩu cố ý xuống cướp hoàng hậu, cho vua tiêu tội. Nay ba năm tai nạn hết rồi, nên gặp ngươi cho thuốc, ta cũng xuống thâu nó về.

Tôn Hành Giả bạch rằng:
- Tuy Bồ Tát dạy như vậy, ngặt nó làm nhục hoàng hậu, và hại cung nga, tội đà đáng giết. Song vị tình Bồ tát, không giết nó thì thôi, phải cho tôi đánh hai chục hèo mà trị tội, rồi Bồ Tát sẽ dắt nó về.

Quan Âm nói:
- Ngươi đạp ba hèo cũng đủ chết, lựa là tới hai chục hèo. Ðã vị mặt ta, xin tha tội nó.

Tôn Hành Giả không dám cãi lời.

Quan Âm chỉ Thại thái Tuế mà hét lớn rằng:
- Loài yêu nghiệt, chưa hiện nguyên hình còn đợi chừng nào nữa?

Thại thái Tuế nhào xuông hiện nguyên hình là con hẩu lông vàng.

Khi ấy Quan Âm ngó dưới cổ nó không thấy lục lạc, liền bảo Hành Giả:
- Ngộ Không, trả ba cái lục lạc cho ta.

Tôn Hành Giả nói lước rằng:
- Tôi không thấy lục lạc, hay là nó làm rớt ở đâu chăng?

Quan Âm nói:
- Con khỉ nầy ăn cắp lục lạc hai phen, nay nói ngược không chịu trả! Ðể ta niệm chú cẩn cô.

Tôn Hành Giả hoảng kinh nói:
- Thôi thôi, để tôi trả.

Khi ấy Quan Âm lấy xâu lục lạc tròng vào cổ con hẩu, rồi nạt một tiếng bảo chạy cho mau. Tức thì bốn chưn con hẩu hiện bông sen, bay về Nam Hải.

Còn Tôn Hành Giả xách thiết bãng xông vào động Giải trại giết hết tiểu yêu, và thỉnh Kim thánh cung về nước.

Kim thánh cung lạy tạ ơn.

Tôn Hành Giả kiếm cỏ bện thành con rồng cho Nương nương cỡi, và dặn rằng:
- Nương nương ngồi cho vững và nhắm mắt lại cho kín, hễ nghe hết gió sẽ mở con mắt ra.

Kim thánh cung y lời, Tôn Hành Giả niệm chú nổi gió, rồng bay nữa giờ tới sân chầu sa xuống. Tôn Hành Giả bảo mở mắt ra, Kim thánh cung ngó thấy đền vua, lòng mừng khấp khởi! Liền bước xuống rồng cỏ, theo Hành Giả vào đền.

Khi ấy vua Châu Tử thấy mặt vợ thì mừng lắm, bước xuống ngai vội vã nắm tay, chưa kịp hỏi thăm điều chi, vua la đau tay đau tay, té nhào xuống đất!

Bát Giới cười ngất nói rằng:
- Vô phước quá chừng, mới thấy mặt thì đã gần chết!

Tôn Hành Giả nói:
- Bát Giới, ngươi có tài dám nắm thử tay chăng?

Bát Giới nói:
- Ước như cho phép nắm tay thì mới làm sao?

Tôn Hành Giả nói:
- Cả mình Nương nương đều hóa kim hết thảy, từ khi về núi Kỳ lân đến nay đã ba năm, mà Thại thái Tuế không dám lại gần, nếu nắm tay thì kim châm như vậy! Bởi cớ vậy nên không dám rớ tới mình!

Bá quan nghe nói hỏi rằng:
- Như vậy mới tính làm sao?

Tôn Hành Giả nói:
- Tôi cũng không biết giải làm sao? Có phép để mà ngó.

Ai nấy nghe nói đều hãi kinh.

Còn Ngọc thánh cung, Kim thánh cung, đều đỡ vua dậy.

Xảy nghe trên mây có tiếng nói lớn rằng:
- Ðại Thánh, ta đã đến đây?

Tôn Hành Giả ngó lên, thấy Trương tử Ðương chơn nhơn giáng hạ, Tôn Hành Giả nghinh tiếp hỏi rằng:
- Chẳng hay chơn nhơn đi đâu đó?

Trưởng tử Dương bước vào bái Hành Giả mà xưng tên tộc rằng:
- Tiêu tiên là Trương bá Ðoan ra mắt.

Tôn Hành Giả đáp lễ hỏi rằng:
- Vậy chớ chơn nhơn ở đâu đến đây?

Trương Tử Dương nói:
- Ba năm trước tiểu tiên đi phó hội bên Phật đảng vân ngang qua đây thấy Kim thánh cung bị yêu bắt, e nó phạm đến, ngày sau khó hòa hiệp với quốc vương. Nên tiểu tiên lấy cái áo lông nhục nhục, hóa ra áo ngũ sắc, đem dưng cho Thại thái Tuế gọi là đi lễ tân hôn. Thại thái Tuế ngỡ thiệt tình, liền bảo Nương nương mặc áo ấy, nên áo lông nó sanh ra kim độc đầy mình, nếu đụng vào thì nhức thối, nhờ áo ấy mà trọn tiết với vua. Nay biết Ðại Thánh thành công rồi, nên tiểu tiên đến thâu áo lại.

Nói rồi chỉ Kim thánh cung mà nói rằng:
- Áo lông chưa rời xuống còn đợi chừng nào?

Nói vừa dứt lời, áo lông rớt xuống. Kim thánh cung da thịt như xưa.

Trương Tử Dương lấy áo giũ rồi mặc vào mình liền kiếu Ngộ Không, hú một tiếng đằng vân bay mất.

Nội trào đồng lạy tạ ơn.

Khi ấy vua truyền dọn tiệc đãi bốn thầy trò.

Trong lúc ăn yến, Tôn Hành Giả bảo thầy đưa chiến thơ cho vua xem rồi thuật chuyện đánh yêu, vân vân và Quan Âm thâu con hẩu có cắt nghĩa vì cớ nào mà chia laon rẻ phụng.

Vua tôi đều tạ ơn và khen ngợi.

Tam Tạng nói:
- Một là phước của Bệ hạ, hai là công khó tệ đồ, nay hưởng tiệc này cũng đủ phải. Xin từ giả đi thỉnh kinh, kẻo trễ nải việc trọng.

Chúa tôi cầm hoài không đặng, phải phê điệp thông quan rồi dọn xe rồng cho bốn thầy trò ngồi, vua Châu Tử và Kim Thánh cung, với các vương nhi cùng bá quan đều theo xe đưa đón.
Chương 70 Chương 72





Read more

Tay Du Ky - 70

Yêu ma hóa phép gió cát vang
Ngộ Không ăn cắp lục lạc lửa




Khi ấy Tôn Hành Giả cầm thiết bảng nhảy lên mây hét lớn rằng:
- Người là tà ma ở chốn nào, nay đi đâu mà làm oai dữ vậy?

Con quái ấy hét lớn rằng:
- Ta là Tiên phuông của Thại Thái Tuế, ở núi Kỳ lân, động Giải trại. Nay vưng lệnh đại vương đến bắt hai nàng cung nữ về hầu hạ Kim thánh nương nương, ngươi là người gì dám đón ta mà hỏi?

Tôn Hành Giả nói:
- Ta là Tề Thiên đại thánh Tôn ngộ Không, bỏa hộ Ðường Tăng sư phụ đi thỉnh kinh, đến đây thấy việc bất bình, vì lũ bay khi vua hiếp chúa, nên hỏi thăm đường đi kiếm chúng bây; thời may ngươi đến đây nạp mạng.

Con quái ấy nghe nói nổi nóng, không biết hay dở, liền đư giáo đâm đùa.

Tôn Hành Giả đưa thiết bảng ra đỡ.

Ðoạn hai người hổn chiến trên mây ước đặng vài hiệp, Tôn Hành Giả đập một bãng gãy hai cây giáo, con quái ấy hãi kinh bại tẩu, Tôn Hành Giả không đuổi theo, liền nhảy xuống miệng hang kêu lớn rằng:
- Sư phụ thỉnh Bệ Hạ đi ra, yêu quái đã chạy mất rồi.

Nói rồi liền dở nắp đá.

Tam Tạng mới đỡ Vua Châu Tử ra khỏi miệng hang, thấy trời đất tỏ rạng đã kết khí yêu.

Vua Châu Tử lại tiệc rượu rót một chén đưa cho Tôn Hành Giả mà nói rằng
- Trẫm xin tạ thần tăng một chén.

Tôn Hành Giả mới bưng chén rượu chưa kịp trã lời.

Xãy thấy quan vào báo rằng:
- Lửa cháy thành Tây!

Tôn Hành Giả bưng chén hắc qua phia Tây, sút tay rớt chén xuống đất, Vua Châu Tử thất sắc, liền bái mà nói rằng:
- Hay là thần tăng chấp trẫm chăng? Quã nhơn xin chịu lỗi. Kính mời lên điện, trẩm tạ lỗi thần tăng!

Tôn Hành Giả cười rằng:
- Không chuyên chi lỗi, Bệ Hạ chớ nghi nan.

Giây phút quan vào báo rằng:
- Lửa cháy thành Tây xãy đâu trời mưa như xối, hơi rượu bay nực nồng, không biết điềm gì lạ vậy!

Tôn Hành Giả cười rằng:
- Con yêu bại tẩu, tôi chẳng hề đuổi theo, song nó hoãng kinh, phóng hỏa đốt thành Tây mà chạy; nên sẳn chén rượu ấy, tôi mượn hóa làm mưa mà chửa lửa, thiệt không có ý gì, xin Bệ Hạ đừng ngại!

Vua Châu Tử nghe rõ rất mừng càng thêm kính phục, mời bốn thầy trò lên đền báu, có ý tính nhường ngôi, Tôn Hành Giả cười rằng:
- Con yêu hồi nãy là tiếp phuông của Thại Thái Tuế, đến đòi hai nàng cung nữ, nay tôi đánh nó bại tẩu, chắc là về báo với chúa động, chi cho khỏi chúa động đến đánh với tôi; sợ Bệ Hạ hãi kinh, bá tánh đồ khổ. Tôi muốn tính lên nửa lừng đón đánh bắt nó, mà đem Kim thánh cung về. Song chẳng biết động nó ở đâu, đường đi mấy ngàn dặm?

Vua Châu Tử phán rằng:
- Trẩm sai quân tuần ban đêm đi thám thính; bọn nó đi hơn một tháng hai ngày mới tới động nó ở Chanh Nam, cách thành ba ngàn dặm.

Tôn Hành Giả nghe, nói rằng:
- Vậy thì Sa Tăng, Bát Giới ở đây bảo hộ thầy, đặng Lão Tôn phá ổ nó.

Vua Châu Tử kéo lại phán rằng:
- Xin thần tăng nán lại một ngày, đặng phơi cơm khô, và cụ bị vật thực; với lựa một con ngựa hay cởi đi đánh mới đặng?

Tôn Hành Giả nói:
- Bệ Hạ luận theo việc lặn suối trèo non, nên mới tính như vậy! Tôi nói thiệt cho Bệ Hạ nghe. Giá ba ngàn dặm đường, Bệ Hạ rót một chén rượu hâm, tôi đi tới động trở về, chén rượu chưa nguội.

Vua Châu Tử cười và phán rằng:
- Xin thần tăng miển chấp, vì lời trẩm nói thiệt tình: Trẩm coi tường thần tăng như vượn già, lẽ nào pháp lực như vậy?

Tôn Hành Giả nói:
- Lão Tôn nguyên trước là Thạch hầu vương, học thất thạp nhị huyền công, biến hóa vật chi lại không đặng! Chẳng màng đằng vân giá vỏ làm chi. Lão Tôn có học phép cân đẩu vân, nhảy một cái tới mười muôn tám ngàn dặm, giá ba ngàn dặm có bao xa?

Vua Châu Tử nghe nói, nửa mừng nửa sợ, cười chúm chiếm, rót chén rượu dưng lên và phán rằng:
- Xin thần tăng uống một chén ngự tửu cho thêm oai?

Tôn Hành Giả nói:
- Xin Bệ Hạ để đó cho tôi, đợi đi về sẽ uống.

Nói rồi hú một tiếng, nhảy vọt lên mây, ai nấy ngó theo không kịp!

Chúa tôi đều hãi kinh, trong lòng kính phục.

Còn Tôn Hành Giả mới nhảy lên, gặp núi cản lại, liền đứng trên chót núi, coi cửa động chổ nào; xãy thấy trong sườn núi lửa chiếu sáng lòa, hơi dử bay lên độc hơn lửa!

Tôn Hành Giả không hiểu cớ gì, liền hóa ra con quạ lửa, bay vào trong lửa xuống tới đất, ngó lên lửa đã dịu, xãy nghe tiếng đồng la inh õi!

Tôn Hành Giả nghĩ rằng:
- Chắc mình đi sái, không phải động yêu ở đây, tiếng đồng la rất gần, chắc là quân tuần đi theo đường lộ.

Nói rồi hiện nguyên hình tìm tới chổ gióng mã la, xa xa ngó thấy một con yêu nhỏ vác cờ vàng, và mang đãy thơ và gióng mã la mà chạy.

Tôn Hành Giả cười thầm rằng:
- Nói vậy không phải quân tuần ấy là con yêu đi thơ, song không rõ thơ chi đó. Ðể mình xem thử cho rành.

Nghỉ rồi hóa ra mãnh trung là con bồ cào nhỏ, bay đậu trên đãy thơ.

Giây phút nghe con yêu ấy đi và nói lầm thầm rằng:
- Ðại vương mình thiệt độc quá! Năm kia bắt vợ Vua Châu Tử, vô phước không rờ đặng tới mình! Túng bắt cung nga về xài đỡ, sức cao lớn bằng mười, hại hai nàng chết hết, sau bắt hai nàng khác về chịu đặng ít tháng rồi cũng xong đời, hai lần sau hại chết bốn nàng nữa! Năm nay cũng còn sai tiên phuông đi bắt nữa, rủi bị Hành Giả đánh chạy thì thôi! Nghĩ nào đại vương lại giận người ta, sai hạ chiến thơ mà đánh Vua Châu Tử! Chắc là Vua Châu Tử đánh không lại, e bị thiêu cả nước, không sót một người; đại vương mình làm vua thì mình đặng làm quan cũng vinh hiển, song hiếp người lắm, sợ trời đất không dung.

Tôn Hành Giả khen thầm rằng:
- Tuy là tiểu yêu, cũng biết nhơn nghĩa, song không rõ vì cớ nào chúa động không gần đặng Kim thánh cung? Ðể hỏi thăm cho rõ.

Nghĩ rồi, bay tới trước ít dặm, hóa ra đạo đồng chừa hai vá, mặc áo phá nạp và gõ mõ và ca. đợi tiểu yêu đi trờ tới, liền bái và hỏi thăm rằng:
- Chẳng hay thượng quan đem công văn đi đâu đó?

Con yêu ấy thôi đánh đồng la liền đáp lễ, cười và trả lời rằng:
- Ta vưng lịnh đại vương, đi hạ chiến thơ cho Vua Châu Tử.

Tôn Hành Giả hỏi:
- Chẳng hay đại vương đem Kim thánh cung về động, mà có thuận hay chưa?

Tiểu yêu nói:
- Từ đại vương đem Kim thánh cung về động, có ông tiên lén cho Kim thánh cung một cái áo ngũ sắc mặc vào cả mình đều mọc kim chơm chởm, bởi có ấy nên đại vương không dám động tới mình, nếu rờ tới thì kim mọc ra chích tay chảy máu, nên thấy thời ngó chớ không dám động tới mình. Hồi ban mai sai tiên phuông bắt hai nàng cung nữ, bị Tôn Hành Giả nào không biết, đánh đuổi tiên phuông. Ðại vương hay tin ấy nổi giận, sai ta đi hạ chiến thơ, định ngày mai sẽ đối địch.

Tôn Hành Giả nói:
- Như vậy đại vương dương tức mình lắm?

Tiểu yêu nói:
- Phải, người hãy vào động ca cho đại vương giải buồn, chắc là đặng trọng thưởng.

Tôn Hành Giả nói:
- Phải.

Liền bái một bái rồi đi.

Tiểu yêu gióng mã la cứ việc đi tới.

Tôn Hành Giả quay lại lấy thiết bảng đập đầu, tiểu yêu chết tốt.

Tôn Hành Giả ăn năn than rằng:
- Phải chi hỏi tên họ con yêu nầy, rồi sẽ đập chết!

Vừa nói vừa mở đãy lấy chiến thơ bỏ vào tay áo rồi lấy cờ vàng và đồng la giấu vò bụi nắm giò con yêu chết, ướm vụt xuống khe, xảy nghe tiếng len ken coi lại là đính bài đeo trong lưng, lòng thòng khua với dây đay nhận ngọc.

Tôn Hành Giả mở đinh bài coi, có khắc chữ như vầy:
- Tâm phúc tiểu hiệu, tên là Hữu lai hữu khứ, còn nhỏ chưa râu, hắn đeo đính bài nầy, nếu không có đính bài thì là quân giả mạo.

Khi ấy Tôn Hành Giả xem rồi cười rằng:
- Té ra thằng nầy tên là Hữu lai hữu khứ, nay bị Lão Tôn đập một bãng, thiệt là Hữu khứ vô lai.

Nói rồi đeo đính bài vào lưng muốn quăng thây xuống suối rối nghĩ rằng:
- Lửa khói mịt mù, nhắm bể khó tìm động nó, chi bằng đem thây tiểu yêu về dưng công.

Nghĩ rồi lấy thiết bảng bêu thây Hữu lai hữu khứ, cần đẩu vân về tới đền, vụt thây tiểu yêu giữa sân chầu, kêu Bát Giới bảo rằng:
- Thỉnh sư phụ lại đây xem thử.

Nói rồi đút chiến vào tay áo Tam Tạng và dặn nhỏ rằng:
- Thầy cất thơ nầy, đừng cho vua ngó thấy.

Dặn rồi, kế Vua Châu Tử đi tới phán hỏi rằng:
- Chẳng hay thần tăng đánh yêu ra thể nào?

Tôn Hành Giả chỉ thây yêu mà nói rằng:
- Lão Tôn đạp chết yêu tinh, đem thây về đó.

Vua Châu Tử phán rằng:
- Thiệt là thây yêu, song chẳng phải thây Thại thái Tuế; bởi trẩm thấy Thại Thái Tuế đã hai lần, mình cao phỏng mười tám thước, tiếng vang như sấm sét, mặt chiếu sáng như hào quang; có đâu nhỏ thó như vậy?

Tôn Hành Giả cười rằng:
- Bệ Hạ nhìn không lầm, thiệt chẳng phải Thại Thái Tuế, ấy là con yêu đi báo tin, bị Lão Tôn đạp chết, đem thây về nạp mà báo đầu công.

Vua Châu Tử phán khen rằng:
- Thần tăng thiệt có tài lắm! Trẫm sai quân thám thính nhiều phen mà chưa ra mối. Nay thần tăng mới đi một chút, giết đặng một con quái đem về, thiệt thần thông quảng đại! Nội thị hâm rượu cho mau, đặng trẫm kính mừng trận thứ nhứt.

Tôn Hành Giả nói:
- Việc uống rượu là tiểu sự, chẳng vội gì. Ðể tôi hỏi thăm Bệ Hạ một chuyện. Khi Kim thánh cung bị yêu tinh bắt, có để vật chi lại làm tin hay chăng? Xin đưa cho tôi một món.

Vua Châu Tử nghe nói, động lòng và khóc và nói rằng:
- Trong lúc ấy đương sảng sốt, rảnh lòng đâu mà để của tin!

Tôn Hành Giả nói:
- Kim thánh cung còn vật chi là của yêu dùng, sin đưa cho tôi một món mới đặng?

Vua Châu Tử phán hỏi rằng:
- Thần tăng dùng vật ấy làm chi?

Tôn Hành Giả nói:
- Con yêu ấy thiệt thần thông có tài đổ lửa, nên tôi không chắc rằng bắt đặng nó. Ví dầu bắt đặng nó, lại e Kim thánh cung thấy tôi lạ mặt, cũng không chịu đi theo; nên phải có vật quen làm tin.

Vua Châu Tử phán rằng:
- Còn một xâu chuổi vàng ngọc báu, là vật của Kim thánh cung đeo thường bởi năm trước coi đua ghe trong tiết đoan dương, nên cởi ra mà đeo đồ ngủ sắc; nay trẩm còn để trong hộp, không dám dở ra, vì thấy vật ấy thì đau lòng lắm!

Tôn Hành Giả nói:
- Ðừng nhắc làm chi chuyện củ, hãy đem xâu chuổi ấy cho tôi!

Vua Châu Tử truyền Ngọc thánh cung lấy chuổi ra, vua ôm bụng mà đưa chuổi cho Hành Giả.

Tôn Hành Giả lấy đeo vào bắp tay, cân đẩu vân bay riết.

Ðoạn Tôn Hành Giả đến núi Kỳ lân, đương đi kiếm động, ngó thấy quân yêu giữ cửa hơn năm trăm.

Tôn Hành Giả thối lui, về chổ đập tiểu yêu khi trước, biến ra hình Hữu lai hữu khứ, kiếm đồng la và cờ vàng, và đánh đồng la và đi vào động Giải trại.

Xảy nghe gia nhơn ra cửa động nói rằng:
- Hữu lai hữu khứ đã về tới !

Tôn Hành Giả gặc đầu.

Gia nhơn hối rằng:
- Ði cho mau, kẻo đại vương ngồi đợi tại Bác bì đình.

Tôn Hành Giả vào cửa trong, thấy chúa yêu ngồi tại nhà mát.

Tôn Hành Giả cố ý day mặt ra ngoài, cứ gión mả la inh ỏi!

Thại thái Tuế hỏi:
- Hữu lai hữu cứ về đó sao?

Hỏi luôn hai ba lần, cũng không day lại.

Thại thái Tuế nhảy xuống, kéo và hỏi rằng:
- Vô tới rồi còn gióng mả la làm chi. Sao hỏi không them nói lại?

Tôn Hành Giả làm bộ ổng ảnh, ném mả la mà nói:
- Còn hỏi giống gì nửa? Tôi nói không dám đi một hai cũng ép mãi! Tôi đi đến đó thấy họ dàn binh, họ thấy mặt tôi đồng hô lớn lên rằng: Bắt yêu! Bắt yêu! Rồi áp lại dẩn óc tôi vào thành ra mắt Vua Châu Tử.

Vua Châu Tử truyền chém.

May nhờ có các quan văn can rằng:
- Tuy hai nước đua tranh, song chẳng phép chém sứ.

Vua Châu Tử lấy chiến thơ, rồi bắt đánh tôi ba chục trượng mới chịu tha về, không bao lâu chắc kéo binh đến phá động.

Thại thái Tuế dỗ rằng:
- Tội nghiệp thì thôi, bảo ngươi mang khổ quá chừng! Hèn gì hỏi không thèm nói lại cũng phải! Chẳng hay binh tướng nó bao nhiêu?

Tôn Hành Giả nói:
- Tôi bị đòn đã điếng hồn, rảnh đâu mà nhắm chừng binh tướng? Song ngó thấy đông như kiến, chẳng biết là muôn ngàn nào.

Thại thái Tuế cười rằng:
- Không hề gì đâu, dấu nó đông bực nào, ta đốt một mủi lửa cũng cháy sạch. Ngươi hãy vào báo cho Kim thánh cung hay, bảo đừng phiền muộn, bởi hồi sớm nghe ta hăm đánh Vua Châu Tử, Kim thánh cung phiền não khóc hoài!

Nay người nói rằng:
- Binh tướng Vua Châu Tử mạnh hơn chắc là mình phải sút.

Nói gạt như vậy kẻo Kim thánh cung khóc hoài!

Tôn Hành Giả mừng thầm, liền đi ngay vào phía hậu; thấy nhiều con hồ ly cái, và hưu nai thành tinh, đều ăn mặc đồ mỹ nữ, đứng hầu hạ hai bên, Kim thánh cung ngồi giữa, dựa gò má trên bàn tay, đương lau nước mắt!

Khi ấy Tôn Hành Giả bước tới bái một cái có chừng rồi làm bộ mặt hí hởn!

Kim thánh cung nổi giận quở rằng:
- Con quái nầy vô lễ lắm! Nghĩ lại khi trước ta còn ở với Vua Châu Tử dầu Thái sư thấy mặt cũng phải quì. Sao ngươi dám vô lễ!

Các thế nữ thưa rằng:
- Xin Nương nương bớt giận, Hữu lai hữu khứ là đứa tâm phúc của Ðại vương, đi hạ chiến thơ mới về đó; xin bà đừng chấp làm chi!

Kim thánh cung nghe nói gượng gạo hỏi rằng:
- Ngươi đem chiến thơ có gặp Vua Châu Tử chăng?

Tôn Hành Giả nói:
- Tôi đem chiến thơ tới đền vàng, vua xem rồi phê ngày giao chiến, vua đã nói với tôi rồi, song còn nhắn một lời thăm nương nương, nên tôi phải đến đây mà thưa lại, ngặt tả hữu đông người, không lẽ thuật chuyện nhớ thương cho cặn kẽ.

Kim thánh cung nghe nói liền bảo tả hữu ra ngoài.

Tôn Hành Giả đóng cửa cung, rồi lấy tay vuốt mặt mình một cái hiện nguyên hình nói rằng:
- Xin Nương nương đừng sợ, tôi là sãi ở Ðại Ðường, vưng chỉ đi thỉnh kinh; thiệt tên họ tôi là Tôn Ngộ Không. Còn thầy tôi là Ðường Tam Tạng đem điệp vào Bệ Hạ xin ghi, đặng đi qua nước khác, vừa ra gặp hoàng bảng, kén lương y trị bịnh vua, tôi cho thuốc mạnh rồi, Bệ Hạ tạ ơn và đãi yến. Trong lúc ăn tiệc, vua than thở về sự yêu quái bắt Nương nương, tôi xưng có tài bắt yêu, nên vua cậy trừ loài tà cứu Nương nương về nước. Nên tôi đánh tiên phuông bại tẩu, rồi đón Hữu lai hữu khứ giết chết bỏ thây, mới hóa hình nó vào đây báo tin.

Kim thánh cung nghe nói ngồi ngẫm nghĩ làm thinh.

Tôn Hành Giả lấy xâu chuổi dưng lên nói rằng:
- Nếu Nương nương không tin, xem thử vật nầy thì rõ.

Kim thánh cung xem thấy vật cũ rồi rơi lụy, bước xuống lạy mà thưa rằng:
- Xin hòa thượng làm phước cứu tôi về trào, chẳng dám quên ơn cả.

Tôn Hành Giả hỏi:
- Chẳng hay nó có bửu bối chi, mà hóa lửa hóa khói và hóa cát?

Kim thánh cung nói:
- Chẳng phải bửu bối chi, ấy là ba cái lục lạc vàng, nếu nó lúc lắc cái thư nhứt thì đổ lửa cao ba trượng; lúc lắc cái thứ nhì thì khói bay ba trượng; lúc lắc cái thứ ba thì cát bay ba trăm trượng. Song lửa khói hãy còn vừa vừa, có một thứ cát vàng rất độc nếu bay vào lỗ mũi thì chết tức thì.

Tôn Hành Giả nói:
- Món ấy rất độc! Song không biết nó cất lục lạc ấy tại đâu!

Kim thánh cung nói:
- Nó chẳng hề nới ra, cứ cột trong lưng chặt cứng.

Tôn Hành Giả nói:
- Nếu Nương nương muốn về nước, thì phải giải việc ưu phiền, làm màu vui vẻ đàm đạo với nó cho hết lời, và bảo nó đưa lục lạc ra cho Nương nương cất, tuy nói vậy chớ để ngoài đó, đặng tôi thừa cơ ăn cắp lục lạc ấy thì bắt đặng yêu; cứu Nương nương về cung như cũ.

Kim thánh cung y lời.

Tôn Hành Giả hóa lại hình Hữu lai hữu khứ, mở cửa kêu các con đòi vào cung, Kim thánh cung bảo rằng:
- Hữu lai hữu khứ, người mau ra ngoài nhà mát, mời đại vương vào đây cho ta nói chuyện.

Khi ấy Tôn Hành Giả vưng lời, đến Bát bì đình thưa rằng:
- Kim thánh cung thỉnh đại vương vào trong đàm đạo.

Thại thái Tuế mừng rỡ nói rằng:
- Nương nương bình thời hay mắng ta lắm; sao bữa nay lại cho mời?

Tôn Hành Giả nói:
- Nương nương mới hỏi thăm tôi về việc nước Vua Châu Tử ra thể nào? Tôi trả lời rằng: Vua Châu Tử không màng nương nương nữa, đã lập hoàng hậu khác rồi. Nương nương nghe nói như vậy, nên hết lòng mơ ước nữa, mới sai tôi thỉnh đại vương.

Thại Thái Tuế mừng quá nói rằng:
- Người thiệt là đáng dùng lắm! Ðợi ta lấy nước Châu Tử rồi, sẽ phong ngươi làm tể tướng.

Tôn Hành Giả làm bộ mừng rỡ tạ ơn, rồi đi theo Thại thái Tuế vào sau động.

Kim thánh cung làm mặt vui mừng nghinh tiếp và nắm tay dắt vào.

Thại thái Tuế thối lui mà nói rằng:
- Không dám, không dám! Tuy nhờ Nương nương thương đến, song tôi sợ đau tay lắm, nên không dám đứng gần.

Kim thánh cung nói:
- Xin đại vương ngồi, đặng tôi nói chuyện.

Thại thái Tuế nói:
- Có chuyện chi thì nói mà nghe?

Kim thánh cung nói:
- Tôi nhờ ơn đại vương thương tới, nay đã ba năm, tuy chưa đặng nằm chung một gối mặc lòng, song cũng nhơn duyên hồi trước. Ðã gá tiếng vợ chồng, sao đại vương không mang tôi, chẳng đãi theo vợ chông! Nghĩ lại khi trước tôi làm hoàng hậu tại nước Châu Tử, các nước đem cống sứ nhiều vật châu báu vua xem rồi thì giao cho tôi cất. Còn như động nầy thì không vật chi báu, dầu có bửu bối cũng chẳng giao cho tôi. Ðến nổi ba cái lục lạc, đi đâu cũng mang theo, ngồi đâu cũng mang theo, chi bằng để tôi cất cho, khi có dùng sẽ lấy, như vậy mới phải đạo vợ chồng, vì có lòng tin cậy, nếu không phú thác, thì có khác nào người dưng?

Thại Thái Tuế cười và chịu lỗi rằng:
- Nương nương trách phải lắm! Bửu bối ở đây, muốn cất thì cất lấy.

Nói rồi mở lục lạc ra, lấy bông nhét miệng lục lạc lại, rồi để vào đãy da beo, đưa cho Kim thánh cung mà nói rằng:
- Của tuy nhỏ mọn, song phải hết lòng giữ gìn; chẳng nên lúc lắc nó.

Kim thánh cung cầm đãy ấy nói rằng:
- Tôi biết mà, để trên ghế phấn son của tôi, thì không ai động tới.

Nói rồi truyền dọn tiệc rượu, Kim thánh cung cứ ép Thại thái Tuế uống hoài.

Còn Tôn Hành Giả thừa lúc Thại Thái Tuế say, lén lấy đãy lục lạc ra nhà mát tức thì, ngó xung quanh không có ai, mới mở túi ra lấy lục lạc xem thử, thấy ba cái lục lạc lớn bằng bắp tay, liền gở bông mà coi cho thấy trong ruột, chẳng ngờ giựt bông ra động lục lạc khua một tiếng, khói lửa bay ra.

Tôn Hành Giả nhét lại không kịp, nhà mát bị lửa chay, tiểu yêu hải kinh về báo, vân vân.

Thại thái Tuế hoảng hồn chạy ra hối chửa lửa.

Khi ấy coi lại thấy Hữu lai hữu khứ còn cầm lục lạc trên tay.

Thại thái Tuế hét lớn rằng:
- Thằng mọi ăn cướp, sao mi dám lén lấy bửu bối của ta mà làm nhăn như vậy? Chúng bây bắt nó cho ta.

Bầy yêu vưng lịnh xông vào.

Tôn Hành Giả hoảng hồn liền quăng lục lạc, hiện nguyên hình lấy thiết bảng giải vây. Thại thái Tuế lấy bửu bối rồi truyền đóng cửa ngoài, quyết bắt cho đặng.

Tôn Hành Giả biết thể khó ra, liền biến làm con ruồi bay đậu tren cục đá.

Bầy yêu kiếm không đặng, liền báo rằng:
- Ðại vương ôi! Nó đã chạy mất rồi!

Thại thái Tuế hỏi:
- Nó chạy ra cửa động phải chăng?

Các tiểu yêu thưa rằng:
- Cửa động còn đóng không biết nó chạy ngỏ nào!

Thại thái Tuế đi kiếm khắp nơi không đặng, nổi giận nói rằng:
- Không biết thằng nào cả gan quá, dám hóa ra Hữu lai hữu khứ mà trả lời, lại theo ta vào nhà trong mà ăn cắp bửu bối, may mà không gió, phải đem ra ngoài có gió thì cháy động ra tro.

Hổ tướng thưa rằng:
- Tôi xét lại không phải người nào, chắc là Tôn Hành Giả nó đánh tiên phuông chạy rồi, sau đón đường giết chết Hữu lai hữu khứ, lấy đồng là và cờ vàng với đính bài, giã hình vào động gạt mà Ðại vương.

Thại thái Tuế nói:
- Phải rồi, vậy thì các người đừng mở cửa ngoài, rán kiếm bắt đừng cho nó thoát.

Ấy là:

Làm khéo trở nên vụng,
Tính thiệt hóa ra chơi.

Chương 69 Chương 71





Read more